"Tại sao lại không thể, mấy trăm năm trước đây, dòng dõi của Thái cổ di chủng kết thành bầy đi vào, bên trong có một vài con non là hung thú thuần huyết, không ít người tận mắt nhìn thấy làm chấn kinh cả thiên hạ."
"Tại sao lại muốn tiến vào đó?'' Nhóc tỳ vẫn không hiểu, trong đó có trò vui gì sao.
Một vị nguyên lão giải thích: "Tất nhiên là phải có nguyên do của nó, đám người mà mấy trăm năm trước đã đi vào trong đó hiện nay ai nấy đều bễ nghễ một phương, uy chấn cả đại địa mông mênh. Tỷ như Nhân Hoàng của Thạch quốc, viện trưởng của Trục Lộc thư viện, một nhóm lớn thiên kiêu nhân kiệt, hiện nay trên tay đều nắm quyền thiên hạ, thống trị giang sơn ngàn tỉ dặm. Thì càng đừng nói đến những thủ lĩnh của các thế gia cổ xưa, tất cả đều đã công tham tạo hóa."
Dựa theo những lời mà nguyên lão của Bổ Thiên các từng nói, Bách Đoạn sơn có quá nhiều cơ duyên, có thể sẽ đạt được truyền thừa của Chư Thánh, cũng có thể sẽ tìm được một khối Thiên Cốt, hoặc phát hiện được thánh dược, quả thực chính là một mảnh đất thần kỳ.
Nhóc tỳ nhăn mặt, nó không phải là một người dễ lừa như vậy, chính là địa phương mà ngay cả Chư Thần Thượng cổ đều phải máu chảy đầu rơi, khẳng định có rất nhiều nguy cơ, không cẩn thận sẽ mất mạng như chơi.
Đám nguyên lão này cứ du thuyết* như vậy, chỉ chọn nói ra những điều dễ nghe, vừa nhìn là biết hi vọng nó sẽ đi tham chiến, bọn họ đều có mục đích, đều tính toán những điều tốt đẹp cho mình.
(*): Dựa vào tài ăn nói để thuyết phục người khác làm theo ý của mình.
"Để cháu đến nơi đó, vậy thì cháu có lợi gì nào?" Nó đột nhiên hỏi ngược lại.
Mọi người đều ngẩn ra, đứa nhóc này quả thật khác người, người khác chỉ cần nghe đến cơ hội và tiêu chuẩn như thế, thì sớm đã kích động mà cảm ơn rồi, thế mà ngược lại nó còn muốn chỗ tốt nữa?
"Đó chính là đi tìm chết, nếu không có chỗ tốt nào thì cháu không đi." Nhóc tỳ ôm lấy cái cổ của Hùng Phi trưởng lão mà nói.
Mọi người ngẩn ngơ, đứa nhỏ này lại dám ở chổ này dọa dẫm, vơ vét hay sao? Chưa từng thấy qua tên đệ tử nào như thế cả.
"Nếu như cháu không đi, 'Hắn' sẽ không đáp ứng, cháu sớm muộn gì cũng sẽ mất mạng." Đào Dã nói.
"Được rồi!" Nhóc tỳ buồn bực. Chuyện này hình như không phải là giả, bên người mang theo một Tang thần, thực sự là không có cách.
"Nếu đã có nhiều chỗ tốt như thế, vậy thì sao các ngươi lại không đi?" Nó hỏi lại một cách căm giận.
"Thật sự chúng ta rất muốn đi vào. Đáng tiếc năm tháng không buông tha cho một ai, nó ngăn chúng ta lại. Thượng cổ trôi qua, Bách Đoạn sơn mạch lại được mở ra, chỉ có những người dưới mười tám tuổi thì mới có thể đi vào." Có người than thở. Không thể làm gì khác.
"Vậy được rồi!" Nhóc tỳ gật đầu, nó biết dù thế nào thì nó cũng không thể trách thoát được.
"Lần này, người đi vào sẽ rất nhiều, có những người kỳ tài của gia tộc cổ xưa, Hoàng tử của Cổ quốc, hậu duệ của Thái cổ di chủng, thậm chí còn có huyết mạch của Kim Sí Đại Bằng nữa, nếu như ngươi đi vào thì cần phải cẩn thận, chỉ cần không để ý thì sẽ mất mạng ngay."
Đoàn nguyên lão nhắc nhở, sau đó nói đến những chổ tốt mà có khả năng đạt được.
Nhóc tỳ mất tập trung, mặt mày ủ rũ, nó không muốn dấn thân vào nơi sẽ gặp nguy hiểm. Như vậy thì quá bị động.
Trên thực tế, nơi đó đích xác rất nguy hiểm. Mỗi một lần thiên tài đi vào, khi đi ra còn sống khoảng bốn mươi phần trăm là tốt lắm rồi, tỉ lệ tử vong cực kỳ cao.
Thứ duy nhất khiến nó động tâm chính là bên trong rất có thể sẽ có con non hung thú thuần huyết. Bởi vì mấy vị a thúc ở trong thôn lúc đùa giỡn đã nói, chờ khi nào nó đủ mạnh mẽ, bắt lấy một con non hung thú thuần huyết, để bọn họ nuôi lớn sau này bảo vệ Thạch thôn. Tuy rằng hiện tại nó vẫn còn nhỏ, không đủ để ngạo thị thiên hạ, nhưng chỉ cần gặp phải con non mà không bị cha mẹ nó phát hiện, nói không chừng có thể sẽ bắt được một con.
Bởi vì, nó có vốn liếng để tranh đấu với Chân Hống cùng tuổi!