Chu Vũ Hào kêu thảm thiết, khóe miệng chảy máu, sắc mặt trắng bệch, bỏ mạng mà chạy, bị nhiều người xung kích như vậy, các loại Phù Văn dày đặc, hi quang lóng lánh, mọi người đè hắn ra hành hung.
Thiên tài cũng là người, đối mặt mấy trăm thiếu niên mạnh nhất xuất thân từ các bộ lạc lớn, hắn cũng không đáng chú ý, miệng mũi chảy đầy máu, tóc tai bù xù, vô cùng thê thảm.
Thường ngày, hắn kiêu căng khó thuần, tư chất siêu phàm, trước giờ đều chướng mắt đám đệ tử bình thường này, khi nói chuyện tuy không biểu hiện ra sự xem thường nhưng trong lòng vẫn rất coi thường, vậy mà bây giờ lại bị bọn họ điên cuồng đánh.
Mấy trăm thiếu niên từ các bộ lạc kêu gào, hóa thành một dòng lũ lớn nhấn chìm hắn, Chu Vũ Hào kêu to: "Ta thật không biết, không có quan hệ gì với nó!"
Thế nhưng, ai tin a? Vừa rồi ngươi còn chống cự mạnh mẽ đây, chính mồm nói mình biết nhóc siêu quậy ở đâu, rất nhiều người chính tai nghe được, lại nói nếu như không phải thì sao ngươi phải chạy trốn?
Chu Vũ Hào nguyền rủa không ngớt, ta không trốn sẽ bị đánh chết, thực sự là nhảy đến Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
"Các anh em, bắt hắn lại, từ từ thẩm vấn!" Có người kêu la.
Bất quá sức chiến đấu của Chu Vũ Hào cũng không phải nói xuông, tả xung hữu đột, mặc dù không thể chạy thoát, lại còn bị thương nặng, nhưng hắn vẫn còn chống đỡn một cách khó khăn.
"Ầm"
Một bàn tay nhỏ do Phù Văn hóa thành lén lút đánh vào sườn trái của Chu Vũ Hào, hắn như bị sét đánh, cả người bắn bay, hét thảm một tiếng, Phù Chưởng này cũng quá đáng sợ rồi, đánh gãy toàn bộ xương sườn trái của hắn.
Lần này hắn mới ngã xuống đất, trong nháy mắt bị biển người bao phủ, một đám người điên cuồng đạp, hắn ôm đầu, vội vàng bảo vệ chỗ hiểm.
"Gào..."
Chu Vũ Hào kêu gào, quả thực không giống âm thanh của con người rồi mà giống dã thú gào thét. Toàn bộ hàm răng của hắn đều bị đánh bay, bị mọi người vừa đạp vừa đánh khiến toàn thân vô lực.
"Không được. Tiếp tục như vậy, Vũ Hào sẽ không toàn mạng!" Có người của thiên tài doanh nhỏ giọng nói.
Tuy rằng cách rất xa, hơn nữa còn có hơn mấy ngàn người ngăn trở, thế nhưng bọn họ vẫn loáng thoáng nhìn thấy. Chu Vũ Hào ngã quỵ rồi, tiếp tục như vậy chắc chắn sẽ mất mạng.
Đây không phải chỉ có một hai người mà là mấy trăm người cùng ra tay, chỉ cần giẫm đạp cũng có thể đạp hắn thành thịt nát.
"Ầm ầm"
Phù Văn lấp loé, đạo âm như thác nước, đinh tai nhức óc, hai người có quan hệ tốt nhất với Chu Vũ Hào nhảy lên, đánh về nơi đó. Dùng Bảo Thuật mở đường. Trong nháy mắt đánh bay rất nhiều người.
Chỉ trong chớp mắt thì có hơn mười thiếu niên ho ra máu, ngã trên mặt đất không dứng dậy được.
Trong phút chốc hiện trường yên tĩnh, đúng là có tác dụng kinh sợ. Hai người này thấy thế cũng yên tâm. Sắc mặt lạnh lùng, nhanh chóng lao vào, ra tay lần nữa đánh bay thêm mười mấy người.
"Đệ tử của thiên tài doanh bắt nạt người mới, chúng ta từ bộ lạc đến Bổ Thiên các chẳng lẽ là để bị bắt nạt sao? Đoàn kết lại, phản kháng a!" Nhóc tỳ lẫn trong đám người hô to.
Nháy mắt, vô số người lửa giận thiêu đốt, bởi vì vừa nãy tận mắt nhìn thấy, hai người này ra tay rất ác nghiệt, đi lên liền đánh ngã hai ba mươi người đệ tử mới, vẻ mặt ngạo nghễ, lạnh lùng, xem thường kia dù là ai đều có thể nhìn ra.