Rừng trúc xanh um, linh khí mịt mờ, trên núi đá các loại Cổ Dược cắm rễ trong khe đá, khung cảnh rất an bình, nơi này là chỗ ở của đệ tử nhập môn.
Nhưng mà, sau khi đến đây nhóm thiên tài này lại đều không khỏi cau mày, bởi vì so sánh với linh thổ của bọn họ thì nơi này có vẻ quá mộc mạc rồi, độ nồng nặc của linh khí thấp hơn nhiều.
Đặc biệt là dãy núi đá kia, trọc lốc, bên trên căn bản không có cây tốt sinh trưởng, thiếu hụt khí lành, mà nơi ở của bọn hắn hơn xa nơi này, tốc độ tu hành có thể tăng lên mấy lần.
Thời khắc này, bọn họ đều âm thầm cảnh giác, tuyệt đối không thể bị loại khỏi thiên tài doanh, điều kiện ở bên ngoài quá "Gian khổ" rồi. So sánh trước sau, cũng biết môn phái thật sự quá tốt với đám thiên tài bọn họ.
"Các vị sư đệ, chúng ta tới đây là để luận bàn, mọi người không nên tổn thương hòa khí." Một người trong đội ngũ thiên tài mỉm cười nói, nụ cười của người này giống như ánh mặt trời ôn hòa, làm cho người ta cảm giác thật ấm áp.
Mọi người gật đầu tán thành.
Hắn mặc quần áo màu trắng, vóc người cao gầy, tuổi chừng mười bốn mười lăm tuổi, tuy là nam tử nhưng khí chất xuất chúng, có thể nói phong thần như ngọc, hắn tiếp tục nói: "Tu hành có trước sau, nhưng cũng không phân chia địa vị cao thấp, chúng ta là sư huynh đệ đồng môn, nên giúp đỡ lẫn nhau."
Hắn khiêm tốn như vậy tự nhiên nhận được thiện cảm của mọi người, dù sao người này là một vị thiên tài, hơn nữa cũng là người nổi bật trong đám thiên tài.
"Sư huynh xưng hô như thế nào?" Có đệ tử mới hỏi.
"Bạch y sư huynh thật là đẹp trai!" Ánh mắt của rất nhiều thiếu nữ tỏa sáng, nhìn về phía trước.
"Ta tên Vũ Phong, nhập môn sớm hơn mọi người mấy năm, tất cả mọi người là đồng môn, sau này có gì cần trợ giúp có thể tới tìm ta." Vũ Phong mỉm cười, tóc đen bay múa trong gió, ánh mắt trong suốt, hàm răng rất trắng, khí chất siêu phàm thoát tục.
"Hắn chính là Vũ Phong?" Không ít người kinh ngạc thốt lên.
Trong mấy ngày nay, rất nhiều đệ tử mới đã hiểu rõ nhiều chuyện. Có nhân vật lợi hại nào trong mấy lần chọn đệ tử trước đây bọn họ cũng biết hơn phân nửa.
Vũ Phong tuyệt đối là một cường giả, rất có danh tiếng, tuy mới chỉ quyết đấu cùng người khác mấy lần, nhưng đánh bại đối thủ đều là cường giả trong đám thiên tài. Uy thế rất lớn.
Thiên tài trong những lần tuyển chọn gần đây không có mấy người có thể ép qua hắn. Ngoài ra, hắn còn có một muội muội, tên là Vũ Lâm, kiều diễm như hoa, cực kỳ mỹ lệ, là một vị thiếu nữ thiên tài, nhiều người biết tiếng.
"Bạch y Vũ Phong, phong thái xuất thế. Nếu chiến đấu trong khi trời mưa thì không ai địch nổi. Hắn có thể dẫn sấm sét từ trên chín tầng trời xuống để giết địch. Phù văn màu vàng đầy trời, từng đánh tan mười mấy vị cường giả vây công hắn."
Có người nói ra một ít chiến tích của hắn, tức khắc làm người kính nể.
Nhóc tỳ ở bên nhìn thấy, gật gật đầu, Vũ Phong này là một nhân vật. Sau đó nhíu mày suy nghĩ một chút, đây chính là chỗ dựa của mấy người ức h**p Thanh Phong?
Bất quá có vẻ một cường giả như hắn sẽ không đặc biệt nhằm vào Thanh Phong, mà chỉ là những người kia tự mình chủ trương, chỉ vì chen đi một vị trí để tiến cử người của mình.
"Các vị sư đệ có ai muốn tới khiêu chiến không?" Vào lúc này một người khác mở miệng, hắn mặc áo xám, chừng mười bốn mười lăm tuổi, tướng mạo phổ thông. Bọn họ đến nơi này chính là vì biểu hiện ra thực lực cường đại, phụng lệnh của trưởng lão, để cho tất cả đệ tử mới nhận ra chỗ chênh lệch.
"Ta đến!"
Một người thiếu niên mở miệng, bước ra ngoài khiêu chiến vị thiên tài áo xám.
"Vù" một tiếng, một mảnh hào quang bay lên, Phù Văn đan dệt, hóa thành một con Thải Cưu, giương cánh bay lượn, nó hí dài vồ về phía vị thiên tài trong sân.
"A, dĩ nhiên là Bảo Thuật!" Mọi người kinh ngạc. Bảo Thuật ít ỏi. Bình thường đệ tử mới nhập môn làm sao hiểu được. Trừ phi là bộ lạc lớn nội tình thâm hậu mới có.
Thiên tài áo xám đứng ở nơi đó không nhúc nhích, một tay nhẹ nhàng vạch một cái, xích quang lấp loé, một bức tường xuất hiện trước người hắn, dày nặng mà ngưng tụ, lại hết sức chói mắt. Đây dĩ nhiên là một bức tường cao lớn bằng lửa, một bức tường do Linh hỏa tạo thành, cháy hừng hực, ngăn cách con đường.
Con Thải Cưu kia gào thét một tiếng, liền hóa thành tro tàn, vỡ ra điểm điểm ánh sáng như mưa, người khiêu chiến k** r*n, lùi ra ngoài, hắn đã thất bại, hơn nữa bại rất triệt để.
Mọi người hoảng sợ, lúc này chỉ mới vừa chiến đấu, người thiếu niên khiêu chiến vận dụng Bảo Thuật bất phàm, lại trong nháy mắt liền thất bại.