"Con à, tiến vào Bổ Thiên các nhất định phải cố gắng, không nên phụ lòng kỳ vọng c*̉a tộc nhân đối với mình!"
"Thượng cổ Tịnh Thổ không giống bình thường, từng xuất hiện Thần thánh, ở chổ này đừng có cố chấp, nhất định phải nghe lời sư môn, chăm chỉ tu hành."
Một đám tộc lão c*̉a các bộ lạc dặn dò, dạy bảo những đứa nhỏ ở trong bộ lạc c*̉a mình, để cho bọn chúng cố gắng tu luyện được thần thông, tương lai mới có thể bảo vệ được bộ lạc.
Hơn ba ngàn đứa nhỏ con mắt đều đỏ ửng, từng người đứng bên cạnh tộc lão c*̉a mình, lắng nghe những lời dạy bảo, không ngừng lau nước mắt, thế là phải ly biệt rồi, muốn gặp lại nhau không biết phải chờ đến năm nào tháng nào nữa, có lẽ đến lúc đó sẽ có rất nhiều lão nhân sớm qua đời rồi.
"Tộc lão bảo trọng!"
Bọn họ chính là những đệ tử kiệt xuất được chọn lựa từ trong tộc, bởi vì thiên phú tốt, đại đa số c*̃ng không phải là con cháu gì c*̉a tộc lão, nhưng lúc này lại lưu luyến không rời, chính là do tộc lão dẫn bọn họ đi hơn mười mấy vạn dặm trong Đại Hoang, chính vì thế c*̃ng là cơ hội để bọn họ thay đổi cuộc đời c*̉a chính mình.
Nhóc tỳ đứng giữa đám đông, mặc dù c*̃ng có gia đình nhưng ở đây lại không có người thân nào hết, chỉ có thể làm bộ lau nước mắt, hướng đến một c*̣ già xa lạ mà nghẹn ngào khóc nức nở.
Là con c*̉a ai đây? c*̣ già nghi hoặc, trong ấn tượng c*̉a ông thì đây không phải là tộc nhân c*̉a mình, nhưng mà c*̃ng không cần thiết biết nhiều làm gì, hiện tại đứa nhỏ này đang khóc, có lẽ vì vậy mà nhận lầm người c*̃ng nên.
"Cháu trai đừng khóc, cố gắng tu hành cho thật tốt là được rồi." c*̣ già an ủi.
"Cảm ơn người, con biết rồi." Nhóc tỳ ngừng khóc, trên mặt ngay cả một giọt nước mắt c*̃ng không có, xoay người rời đi, làm cho c*̣ già ngẩn người một hồi.
Rốt c*̣c, sơn môn yên tĩnh đi không ít, tất cả tộc lão đến từ các bộ lạc lớn đều rút lui. Dẫn về gần chín vạn thiếu niên không có thông qua được khảo nghiệm.
Hiện trường chỉ còn lưu lại có ba ngàn người, đông đúc cả một vùng, một lão nhân ngồi xếp bằng ở trên tảng đá màu xanh trước sơn môn nhức đầu không thôi, hàng năm chỉ có mấy trăm đệ tử mà lúc này lại có đến hơn ba ngàn người, quá nhiều người mà, sao mà sắp xếp cho được đây? Đúng là một câu hỏi hóc búa.
Các vị trưởng lão như Hùng Phi, Trác Vân ủ rủ ngồi xuống một bên, c*́i đầu, nén lại cơn thịnh nổ ở trong lòng. Chuyện lần này quá mất mặt rồi, đối mặt với các lão tiền bối trong môn phái cảm giác vô c*̀ng xấu hổ.
"Cứ như vậy đi, đều đã nhập môn hết rồi, mọi người chịu thiệt thu nhận thêm một vài môn đồ nữa." Lão nhân ngồi xếp bằng ở chỗ đó, trong con mắt phảng phất như có cảnh tượng khai thiên tích địa, thật là kinh người.
Sơn môn hùng vĩ, do hai tòa núi đá tạo thành, nguy nga đồ sộ. Có rất nhiều trưởng lão c*̉a Bổ Thiên các đều xuất hiện. Hướng dẫn những đứa trẻ này đi bái tượng Tổ Sư.
Đến nơi này thì mới được xem là gia nhập Bổ Thiên các, bên trong rộng lớn vô c*̀ng. Tòa núi này đến tòa núi khác cao chót vót, bên trên cây cối tươi tốt. Còn xây dựng thêm đình đài, thác nước.
Giống như là nhân gian tiên cảnh, ngọn núi nào c*̃ng tú lệ như thế, trời xanh mây tạnh, hơi nước dày đặc, tràn đầy khí tức an lành.
Đây chính là thượng cổ Tịnh Thổ, nội bộ linh khí lượn lờ, trên đỉnh cây cối xanh tốt um tùn, nhiều linh tuyền thác nước, lại còn có tường cầm thụy thú, giống như là một thế giới thần thoại vậy.
"Ở đây thật sự rất đặc biệt, hít mạnh một hơi, lỗ chân lông toàn thân đều từ từ mở ra, rất thích hợp cho việc tu hành!" Rất nhiều thiếu niên vui mừng.
"Uhm, đúng vậy, ta cảm thấy nếu ở chổ này tu hành cốt văn, tốc độ có thể tăng lên mấy lần." Một đám thiếu niên đều lộ ra vẻ kích động.
"Một bầy con mẹ nó thật mập, hình như là Hỏa Linh tước, chắc ăn ngon lắm đây." Nhóc tỳ lẩm bẩm, nước miếng chảy ròng ròng.
Ở phụ cận Thạch thôn có tiểu Loan điểu, c*̃ng là linh cầm nhưng mà tộc trưởng lại không cho săn giết tùy tiện, hiện tại Nhóc tỳ nghĩ đến loại mỹ vị này mà thèm thuồng không thôi.