"Thật là mong chờ nha, Bổ Thiên Các lại có thể gây trồng được Thánh Dược, quả khiến bọn ta kính nể, rất muốn xem xem cây thuốc đó rốt cuộc có hình dáng như thế nào!" Cả đám người đều khiếp sợ, không tiếc lời khen ngợi.
Thánh Dược là gì? Nó có thể làm người chết sống lại, tìm khắp trăm vạn dặm Đại Hoang cũng khó thấy một cây! Phải biết rằng, kể cả là có thì cũng toàn nằm ở trên Thái Cổ Thần Sơn, những nơi đó không do Chân Hống chiếm giữ, thì cũng có tổ Kim Sí Đại Bằng thuần huyết. Không ai dám tiếp cận cả, nếu không sẽ phải chết không thể nghi ngờ.
Trên thế gian, nhất là trong tay của Nhân Tộc, rất khó thấy được mấy cây Thánh Dược. Mà Bổ Thiên Các lại có thể gây trồng được một cây, sao có thể không khiến người ta thán phục.
Bọn họ rất chờ mong, cảm thấy quả nhiên không uổng chuyến này.
"Đi, trước tiên để chúng ta nhìn xem những thanh niên tài tuấn đó, thưởng thức một chút phong thái siêu phàm của bọn hắn. Tương lai là thuộc về bọn hắn. Đây là một đám anh hùng thiếu niên!" Hùng Phi trưởng lão dõng dạc nói.
"Được!" Mọi người gật đầu nói được, đi nhanh về phía trước.
Hồ nước yên tĩnh, một thiếu niên áo bạc đưa lưng về phía bờ, một mình nhìn ra hồ lớn mênh mông, mái tóc đen tung bay, thân hình rắn rỏi, có một loại ý vị khó mà nói rõ.
Dù hắn chưa ra oai nhưng mãnh thú và hung cầm xung quanh đều đã lùi tránh ra xa, vạn vật yên lặng. Hắn là duy nhất ở trong thiên địa này.
Vào giờ khắc này, hắn giống như đã hòa vào trong thiên địa tự nhiên. Bóng người vĩ ngạn đó không ai sánh bằng, có vẻ siêu trần thoát tục, giống như một vị trích tiên hàng lâm tại nhân gian.
Sau khi mọi người đi tới, nhìn thấy bóng lưng siêu nhiên mà xuất chúng đó thì ai ai cũng phải gật đầu, hay cho một thiếu niên anh hùng!
"Chàng thiếu niên, ngươi đã lấy được bao nhiêu viên Bổ Thiên Thạch?" Hùng Phi trưởng lão đi tới, mặt mày hớn hở lên tiếng hỏi.
Tiêu Thiên bị đánh thức khỏi trạng thái căm uất không diễn tả nổi đó, hắn bỗng xoay người, hai mắt bắn hai tia điện mang đáng sợ khiến mọi người đều run lên.
"Hay cho một thiếu niên anh hùng, tóc đen tung bay, mắt như điện lạnh. Tài giỏi lắm..."
Trác Vân trưởng lão khen ngợi, nhưng vừa nói được một nửa liền không nói được nữa, há hốc mồm mà đứng. Người này bị làm sao vậy? Trên đầu tại sao lại có một cục u to như thế?
Mọi người đều há hốc mồm. Sao cục u ở trên trán thiếu niên áo bạc lại to trông giống sừng như vậy? Đúng là có hơi dọa người.
Rất nhiều tiền bối danh túc đều đã chuẩn bị từ ngữ để khen ngợi, nhưng nhất thời lại không thể thốt ra, không thể nào cứ lừa dối lương tâm mà nói cục u này của ngươi rất xuất chúng, to mà bất phàm được.
"Này... Ngươi bị thương à?" Một vị trưởng lão của Bổ Thiên Các hỏi.
Tiêu Thiên hờ hững gật đầu.
"Ặc..." Mọi người ngẩn ra. Lẽ nào thiếu niên này đã thất bại rồi, nhưng nghe tiếng kêu như rồng gầm hổ gào của hắn thì đây tuyệt đối là một người tài khó lường cơ mà.
"Ngươi đã lấy được bao nhiêu Bổ Thiên Thạch?" Hùng Phi trưởng lão nghiêm mặt, làm ra vẻ uy nghiêm.