Tiêu Thiên rất hận. Cố gắng xoay người lại để biết ai đã đánh lén chính mình, bị một búa đập cho ngã xuống đất, hai mắt trắng dã, mang theo nỗi không cam mà ngất đi.
Nhóc tỳ ném Bạch cốt đại bổng xuống, phủi tay nói: "Ngươi c*̃ng dám đánh lén ta nữa àh... Thôi coi như huề nhau vậy."
Nếu có người ở đây thì chắc chắn sẽ trợn tròn mắt, trong hơn chín vạn người mà trổ hết mọi tài năng, được xưng là thiếu niên Tiêu Thiên thiên hạ đệ nhất thiên tài lại bị một người đánh ngã.
Cây Bạch cốt đại bổng óng ánh trong suốt chính là c*̉a một con hung thú sau khi chết để lại, tiếc là thời gian đã quá lâu, phù văn đã phai mờ nhưng mà rắn chắc kinh người. Nhóc tỳ nhặc lấy nó dùng như một chiếc búa.
Cứ như thế hai phát, trực tiếp đánh lén đệ nhất thiên tài, đập ngã trên mặt đất.
Đương nhiên, nó c*̃ng đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, đã theo dõi thiếu niên áo bào màu bạc đã từ lâu, cuối c*̀ng chọn địa phương này để đánh lén. Một kích thuận lợi.
Đáng lẽ nó muốn đấu với đối phương một trận, nhưng sau lại cảm thấy lúc nó bị Cổ Ngạc đuổi giết, thiếu niên áo bào màu bạc này đã từng đánh lén nó, bây giờ đã đến mà không đáp lễ thì không hay cho lắm, cho nên nó mới dùng một búa như thế.
Đáng tiếc cho Tiêu Thiên, đến lúc bất tỉnh mà vẫn còn rất hận, bị đánh ngã rất oan ức.
Nhóc tỳ ngồi xổm người xuống, động tác nhanh nhẹn, lục xoát toàn thân thanh niên áo bào này, phi thường thành thạo, bắt đầu từ trên người c*̉a hắn tìm bảo vật, động tác vô c*̀ng lưu loát. truyện được lấy tại https://webtruyenchu.com
Chỉ trong nháy mắt, mọi thứ trên người Tiêu Thiên đều bị đổi chủ, đều bị Nhóc tỳ thu lấy toàn bộ, ngoại trừ hai mươi lăm khối Bổ Thiên thạch thì còn có hai bình bảo đan có thể bổ sung tinh huyết và trị liệu trọng thương, rất có giá trị.
Thu hoạch rất phong phú nhưng mà Nhóc tỳ vẫn không hài lòng, lẩm bẩm nói: "Tại sao lại không có một kiện bảo c*̣ nào hết? Đúng là quá nghèo mà."
Nó làm sao biết được, Tiêu Thiên thiên tư ngút trời, muốn tranh giành vị thứ nhất nên mới tham gia, trong tộc tuy có cho hắn bảo c*̣ nhưng mà lại không có mang đến, chỉ vì hắn muốn chứng minh mình là người mạnh nhất trong hơn chín vạn người.
Nhóc tỳ đem thiếu niên áo bào màu bạc đặt lên một cây cổ thụ, tránh khỏi bị dã thú đến thăm hỏi, rồi sau đó cầm cốt bổng lên, tiêu sái mà xoay người rời đi.
c*̃ng không biết qua bao lâu, Tiêu Thiên vừa tỉnh lại, cảm thấy đầu đau như búa bổ, sau đó chợt nhớ đến điều gì mà đứng dậy thật mạnh, xém chút nữa rớt từ trên cây xuống dưới.
"Ôi trời, đau chết mất!" Hắn lấy tay xoa xoa gáy, sau gáy giống như muốn nứt toát ra, vô c*̀ng đau đớn.
Sau đó hắn tay sờ ra đằng sau, thấy sưng lên một c*̣c thiệt to, khiến cho hắn thiếu chút nữa từ trên không rơi xuống.
"Vù vù...!" Thiếu niên áo bào màu bạc thấy khó chịu, hắn chính xác là một kỳ tài ngút trời, c*̀ng với trưởng bối viếng thăm qua vô số bộ lạc lớn, chưa nếm qua mùi vị thất bại bao giờ.
Không ngờ rằng, ngày hôm nay lại nếm mùi thiệt thòi lớn như thế. Hơn nữa, ngay cả khuôn mặt c*̉a đối phương ra sao hắn c*̃ng không nhìn thấy được.
"Nhất định là nó!" Tiêu Thiên nghĩ tới một đứa nhỏ từng bị hắn đánh một chưởng, lúc đó cho rằng trên người c*̉a nó có Bổ Thiên thạch nên ra tay cướp đoạt. Không hề nghĩ tới đứa nhỏ kia lại biểu hiện kinh người đến thế.
Lại làm cho hắn tiếc nuối chính là, lúc đó ngay cả đến hình dạng mặt mày c*̉a nó c*̃ng không thấy rõ, đối phương c*̃ng không quay đầu lại, trực tiếp đánh về hắn một chưởng rồi sau đó phóng qua một tòa núi thất.