Khu vực này vô c*̀ng trống trải, không có một ngọn cỏ, nếu không thì c*̃ng không có một con Hắc hổ khổng lồ sinh sống, Nhóc tỳ rón rén, từ một bên tiến về phía địa quật.
Sát khí càng ngày càng đậm đặc, sương mù màu đen từng đám lại từng đám từ trong hang hổ không ngừng bay ra, có thể thấy được con Thú Vương này đáng sợ đến cỡ nào, vừa mới tiếp xúc làm cho con người ta cảm thấy lạnh thấu xương, sát khí liền tấn công cơ thể.
"Không được, quá nguy hiểm, một khi làm kinh động đến nó thì ta khó mà sống sót." Nhóc tỳ dừng lại.
Hắc Sát Liên mặc dù tốt nhưng c*̃ng không thể quan trọng hơn tính mạng được, nó không dám làm việc lỗ mãng, chăm chú quan sát, cẩn thận cảm ứng, hô hấp c*̉a chính mình c*̃ng ngừng lại, ngay cả các lỗ chân lông c*̃ng sớm đã khép kín lại, sợ quấy nhiễu đến Thú Vương.
Cuối c*̀ng, Nhóc tỳ lùi bước, từng bước một hướng về phía sau, rất nhanh liền khuất trong rừng núi.
Mãi cho đến khi cách rất xa thì nó mới dám thở mạnh một hơi, ở nơi này làm cho tim đập nhanh bất thường, lại có một cảm giác nghẹt thở, dường như có một tòa núi lớn màu đen đang đè ép ở trong lòng, máu huyết gần như đóng băng lại.
"Ở bên cạnh Hắc Liên có những chữ viết ghi lại niên đại c*̉a nó, chẳng lẽ con Thú Vương này do Bổ Thiên các hàng phục rồi sao?" Nhóc tỳ lẩm bẩm, nó nhanh chóng nghĩ tới chuyện không lâu trước đây.
Con Cổ Ngạc nổi điên, đuổi giết nó trong dãy núi làm cho rất nhiều mãnh thú chấn kinh, chạy trốn tứ tung, kết quả làm kinh động đến Hắc Hổ, nó nhanh chóng đuổi tới nạt nộ bắt con hung Ngạn như nổi điên phải dừng lại, giống như đang duy trì trật tự ở bên trong dãy núi.
"Hy vọng suy đoán c*̉a ta là đúng." Nhóc tỳ ánh mắt lóe sáng, nhanh như chớp phóng tới dãy núi, xông ra khỏi khu vực này.
Một lát sau, nó đi tới gần một thác nước, đứng cách trăm trượng thì ngừng lại, nâng lên khối cự thạch mấy ngàn cân rồi dùng hết sức ném mạnh.
Phù văn lượn lờ, cự thạch sáng lên, vẽ nên một đường cong vòng cung rồi va chạm vào bên trong thác nước, làm cho vách núi rung động, những làn sóng bạc ngập trời đúng lúc này phát ra tiếng gầm gừ kinh thiên.
Một con giao thú vừa thô vừa to lao ra, toàn thân là màu xám đen, lân trảo thô to chừng vạc nước trông dữ tợn bay thẳng lên, tìm kiếm người đang khiêu khích.
"Rầm"
Đón tiếp nó chính là một khối cự thạch, thậm chí rất nặng tầm hơn vạn cân, bị phù văn bao phủ, nhanh chóng bay tới, đập thẳng lên đầu nó, khối cự thạch xuất hiện những tia lửa rồi nứt thành bốn mảnh, con giao thú này tức giận vô c*̀ng.
Nó thấy Nhóc tỳ đang ở đằng xa thoáng nhảy lên, nhanh chóng lao tới. Hơn nữa, liền há miệng phun ra một luồng hào quang, rừng núi ở phía trước nó đều hóa thành tro tàn, làm cho một khe suối bốc hơi hết.
Nhóc tỳ nhanh chóng chạy trốn, hai chân sử dụng sức đạp một cái làm cho cả vùng đất nứt toác ra, cả người như một mũi tên phòng thẳng lên trời, trong nháy mắt đã phóng qua khỏi một ngọn núi nhỏ.
Sức bật c*̉a nó rất mạnh mẽ, tại Hư Thần Giới c*̃ng đã biểu hiện một chút phá vỡ đi kỷ lục c*̉a Thạch Nghị, hiện tại toàn lực nhảy lên, kết quả thật là hơi dọa người.
Giao thú kinh sợ đuổi theo không dứt, lập tức nghiền nát ngọn núi nhỏ này thành bằng phẳng làm cho rất nhiều mãnh thú hoảng sợ, chạy trốn hỗn loạn.
Nhóc tỳ xuyên hành bên trong rừng rậm, nhanh chóng đến trước một đầm lầy, ôm lấy một tảng đá thật lớn ném thật mạnh vào đầm lầy.
Bịch một tiếng, đầu tiên là nước bùn văng tung tóe, sau đó là một con Cổ Ngạc kêu thảm, ngay lập tức nhảy vọt lên, tảng đá đánh trúng hốc mắt c*̉a nó, thiếu chút nữa thì làm tròng mắt c*̉a nó bị thương.
Nó mở cặp mắt đỏ như đèn lồng, vừa nhìn thấy nụ cười c*̉a Nhóc tỳ đang tiến tới thì càng nổi giận hơn, mới vừa rồi tên nhóc con này còn làm hắn bị thương, hiện tại còn giám khiêu khích hắn nữa.
Đến nước này thì nó c*̃ng không màn đến chuyện gì nữa, từ trong vũng lầy lao ra, thân thể hơn trăm mét cứ thế xông tới tựu như một tòa núi thịt mà trên người lân giáp rậm rạp chi chít .
Mà tên đồng bạn c*̉a nó c*̃ng không nhịn được nữa, từ một bên vọt tới, bao vây chặn đánh đứa nhóc đáng giận này.
Nhóc tỳ nhanh chóng chạy trốn, phóng tới phương xa, cuối c*̀ng bay thẳng lên trời, phóng qua một dãy núi nhỏ, đến bên trong một lãnh địa khác.
Nơi này có một con Long điểu ba chân, là một con cầm thú thần bí, thống ngự vùng núi này, những dị thú khác không giám quấy nhiễu, chủng tộc này tuy có hai cánh nhưng lại không cách nào bay được, toàn bộ nhờ vào ba chân mà bôn hành, thân thể dài tới mấy chục mét.
Mặc dù không khổng lồ như Cổ ngạc nhưng nó lại rất hung tàn, thực lực lại không kém, bình thường khi phù văn lóe lên thì có thể đem một tòa núi nhỏ đánh cho rạn nứt, là bá chủ c*̉a cánh rừng này, không một ai có thể lay chuyển được.