Bên trong khu vực thứ tám, nhóc tỳ vác một cái bao da thú khổng lồ, tổng cộng đào được mười tám khối phù cốt. Tất cả đều óng ánh trong suốt, lấp lóe hào quang, trên có phù văn dày đặc.
Tuy rằng không phải là di chủng bảo cốt nhưng một bao lớn như thế thì giá trị c*̉a nó c*̃ng cực lớn.
Trong khu vực này có di chủng bảo cốt Thái cổ chân chính dùng để trấn áp và thủ hộ nơi này, nhưng đáng tiếc nó không đào được ra. Nếu muốn đào bằng được có thể sẽ bị thương nặng, hơn nữa việc này sẽ tạo ra động tĩnh rất lớn.
Nhóc tỳ lấm la lấm lét quan sát động tĩnh một lúc c*̃ng không hề thấy có người tới bắt mình, trong lòng an tâm một chút.
"Phải nhanh chóng rời đi thôi!" Nó chạy như một làn khói, tốc độ cực nhanh.
Nó chuẩn bị tiến vào tầng thứ hai c*̉a cổ chiến trường. Nơi này chắc chắn không thể ở lại, nếu không phỏng chừng sẽ có người cắn răng nghiến lợi tới trừng trị nó.
Bên trong khu vực thứ tám tất cả mọi người đều rất phấn chấn, càng vào trong tự tin càng tăng. Cảm giác mình không dùng hết sức cũng có thể phá trận dễ dàng, một đường tiến tới như chẻ tre.
Hơn vạn người hầu như thẳng tiến một cách nhanh chóng. Bọn họ phân tán ở những nơi khác nhau trong rừng, từ bốn phương tám hướng tiến về phía cửa ải cuối c*̀ng, đều có niềm tin tất thắng.
"Trời đất ơi, ta đã liên tục thất bại bốn lần rồi, năm nay nhất định có thể thành công. Thật không uổng công ta chăm chỉ khổ luyện!" Một thanh niên hơn hai mươi tuổi mừng rơi nước mắt.
"c*̃ng không khó lắm nhỉ! Đây mới là lần đầu ta tham gia vượt ải mà hình như sắp đi qua rồi? Xem ra ta thực sự là một thiên tài." Một đứa bé thò lò mũi xanh đắc ý nói.
Một mảng phù văn lấp lóe hiện ra. Đây chính là lối ra, nhưng nhóc tỳ không chút suy nghĩ bỏ qua, đi về một hướng khác. Ánh sáng chói lòa hóa thành một tấm bình phong ngăn cản ở phía trước.
"Ầm!"
Nhóc tỳ phát uy, mười ngón tay mở ra, chớp giật bạo phát. Đây là bảo thuật Toan Nghê, nó phá tan bình phong rồi nhanh chóng vọt qua.
Khu vực này còn nguyên thủy hơn trước, cổ mộc chọc trời, vượn hót hổ gầm, vừa bước vào đã cảm nhận được vẻ thê lương và không khí cổ xưa phả vào mặt.
"Ầm!" Ngọn núi ở phía xa xa sụp đổ. Một con Hắc Hổ to lớn ngửa mặt lên trời gầm thét, móng vuốt đè xuống đập nát ngọn núi kia, sự kh*ng b* khiến người ta run rẩy.
"Hình thể c*̉a nó thật kinh khủng!" Nhóc tý khẽ giật mình. Con hổ toàn thân đen kịt này không phải Thái cổ di chủng nhưng là một con Thú Vương đáng sợ, tuyệt đối không thể trêu chọc.
"Không hổ là tầng thứ hai chiến trường, đến nơi này tính mệnh của trời hay của mình đều phụ thuộc vào quyết định bản thân!" Từ hướng khác c*̃ng có người tiến vào tầng thứ hai chiến trường.
Người có thể đi vào tất nhiên là thiên tài, tất cả đều trong nháy mắt ẩn dấu thân hình, tránh né khỏi bị hung thú đột nhiên tới săn giết.
Tầng thứ hai chiến trường thông với tám khu vực trước đó. Những người tiến vào có thể gặp gỡ nhau ở đây, không còn sự phân khu.
Nhóc tỳ sau khi đi vào không khẩn chương chút nào, dù sao hắn đã xông pha qua hàng chục hàng trăm dặm Đại Hoang, có lúc còn phải bảo vệ Thanh Phong, đối với vùng rừng núi nguyên thủy như thế này không thể quen thuộc hơn.
Nó quan sát một lúc rồi lao nhanh trong rừng rậm như một con thượng cổ thần báo. Rất nhiều dã thú bị kinh động nhưng không có trêu chọc đến những sinh vật khủng bố.
Cuối c*̀ng nó thăm dò thận trọng khu vực xung quanh rồi dáo dác xử lý tang vật c*̉a mình.
Nó cẩn thận chia mười tám khối bảo cốt thành sáu nhóm, mỗi nhóm ba cái, rồi đem chôn ở những nơi khác nhau. Có cái ở đầm lầy, có cái ở khe nước, còn có cái ở bên trong tổ chim bỏ hoang.
Nó nghĩ nơi gọi là chiến trường thứ hai có liên kết với Đại Hoang, không có ai thủ hộ, ngày thường có thể đi đường vòng mà vào để lấy tang vật.