Hư Thần Giới, Sơ Thủy Địa.
"Thật hay giả vậy? Nó lại sắp xuất hiện rồi sao, thật là có chút chờ mong đó nha. Rất hi vọng có thể nhìn thấy nó ở trong Bổ Thiên Các, Trục Lộc Thư Viện, xem xem rốt cuộc bất phàm tới mức nào."
"Gặp lại không bằng hoài niệm."
"Hoài niệm cái quái gì, ngươi tưởng là tình nhân à. Một thằng nhóc kỳ hoa như vậy, nếu để ta gặp phải ở trong những vùng tịnh thổ đó ắt sẽ phải đánh nát mông nó."
"Điều này cũng đúng. Nếu là ở đây thì thằng nhóc quậy đó quá hung tàn, sức chiến đấu hơi thái quá một chút, thật sự có chút dọa người. Chúng ta bị hạn chế tại Bàn Huyết Cảnh, nếu chống lại thì sẽ rất dễ phải chịu thiệt thòi lớn."
Trong Sơ Thủy Địa, tảng đá xanh lớn đó tiếp tục lấp lóe, xây nên hết thông đạo này đến thông đạo khác, không ngừng có bóng người từ bên trong đi ra.
Những người này đều tới từ động tiên tầng cao. Bọn họ nghe được tin tức của nhóc tỳ nên cực kỳ coi trọng, đặc biệt tới đây tìm chứng cứ.
"Cái mồm này của ta thật sự là đáng đánh!" Chùy thúc tự tát mình một cái, hối hận không thôi. Hôm nay hắn nghe tin của nhóc tỳ xong có hơi kích động nên nói chuyện quá lớn tiếng, thoáng cái tin tức liền bị tiết lộ.
Điểu gia rất bình tĩnh, không hề lo lắng gì, nói: "Đừng tự trách mình nữa, với tính cách của thằng nhóc đó thì khẳng định sẽ không chịu thiệt thòi đâu. Bụng nó toàn là ý xấu, ta đoán hiện tại có khi nó còn đang suy nghĩ việc gì xấu xa cũng nên."
Tinh Bích đại gia lại càng cực phẩm hơn, ông ta đặt ngay một tấm bảng ở chỗ đông người nhất, ở trên có khắc một hàng chữ lớn: Muốn hỏi chỗ đặt chân của thằng nhóc, hãy nộp một viên tinh bích.
"Lão già này!" Sau khi Chùy thúc thấy vậy liền kinh đến nỗi cằm suýt nữa rơi xuống đất. Lão già râu hoa râm này thật biết cách làm ăn, khó trách bị thằng nhóc quậy đó gọi là Tinh Bích đại gia.
Điểu gia cũng không bình tĩnh nữa, trực tiếp xé một miếng vải rách rồi cùng Chùy thúc kết hợp bán tin tức này, khiến cho một đám người vây xem.
"Thấy chưa, hai lão già này và cả cái tên cầm búa kia cũng một giuộc với thằng phá hoại đó, đều là loại khác thường và cực phẩm."
Người biết nội tình đứng ở không xa mà chỉ chỉ trỏ trỏ, lĩnh hội sâu sắc ảo nghĩa của cái gọi là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, bởi vì lúc này nó đang được giải thích một cách rõ nhất.
Một đám người thân mặc giáp đen xuất hiện, toàn thân lấp lóe ánh sáng kim loại lạnh lùng. Bọn hắn bước ra khỏi thông đạo màu vàng rồi nhanh chóng chia ra để hỏi mọi người về tin tức của nhóc tỳ.
Mọi người cả kinh. Những người này cực mạnh, lai lịch rất không đơn giản. Có thế lực siêu lớn đang quan tâm, không biết có ý tốt hay ý xấu với thằng nhóc đó. truyện được lấy tại https://webtruyenchu.com
Sau đó, một khối thú cốt tỏa mây tía xuất hiện và bay lơ lửng trên trời. Ở phía trên có mấy người đang đứng, do một cô gái dẫn đầu. Nàng mặc một bộ quần áo tím, răng trắng mắt sáng, dáng người thon dài, rất là xinh đẹp. Ở sau lưng nàng là mấy tên cường giả, khí thế ép người giống như mấy ngọn núi cao.
"Đây...Làm sao ta lại cảm thấy giống như là người trong hoàng tộc của một cổ quốc nào đó nhỉ?"
"Suỵt, đừng có lên tiếng, tuyệt đối đừng nói bậy, không chọc được đâu."
Rất nhiều người đều lộ vẻ ngưng trọng, không dám tiến lên giao tiếp với họ, sợ gây ra tai họa nào đó.
Cô gái áo tím bước xuống khỏi thú cốt, sóng mắt lưu chuyển. Nàng không nói gì cả mà chỉ bỏ xuống một viên tinh bích trước sạp hàng của mấy người Tinh Bích đại gia và Điểu gia, yên lặng nghe bọn họ nói rõ tin tức.
"Tiên tử khẳng định là muốn nghe tin thật rồi." Tinh Bích đại gia vẻ mặt kính nể, ông ta không dám lừa dối loại người này, trực tiếp nói mình chỉ có thể xác nhận thằng nhóc đó sẽ tới Bổ Thiên Các hoặc Trục Lộc Thư Viện, những thứ khác ông ta không biết gì cả.
Điểu gia cũng vẻ mặt trịnh trọng, ông ta không có nói quá. Sống tới tầm tuổi này bọn họ tự nhiên biết những người đó không thể chọc nổi, cho dù lừa gạt một chút cũng không được.
"Hai lão già này quả nhiên không phải loại tốt lành gì, kể cả tên đại hán cầm búa kia cũng thế!" Mọi người chỉ điểm.