Mây đen rợp trời, khói đen che phủ, nhóc tỳ đã dùng toàn lực chống chọi, nhưng cuối cùng nó vẫn không thể chống đỡ được, người nó ngày càng mơ hồ, làm cho nó căm giận kêu to.
Chẳng biết vì sao khi nhìn thấy tên nhóc siêu quậy kia bị trục xuất, thật sự là ai nấy đều không có sự thông cảm, thậm chí rất nhiều người còn cười đến miệng run rẩy.
"khà khà...."
"Ha ha..."
"Ta sẽ còn trở lại!" Âm thanh non nớt của nhóc tỳ vang lại, trong lời nói của nó mang theo sự không cam lòng, mang theo cả sự phẫn nộ.
"Đợi cháu trở lại!" Tinh bích đại gia híp mắt lại, vểnh lên chòm râu hoa râm mà lớn tiếng đáp lại.
"Đi sớm về sớm, lần sau đừng tham tài như vậy." Chùy thúc cười rất thoải mái, vẫy vẫy cái búa đã bị gãy tạm biệt nhóc tỳ.
"Haizz, thằng nhóc đáng thương, lại bị Hư Thần Giới đuổi đi, đây cũng là một hạng kỷ lục nha, hình như chưa từng có đâu nha." Điểu gia thở dài đứa nhỏ này này thật là khiến người ta hết nói nổi, đúng là cực phẩm à, vì đạt được bảo cốt, việc gì nó cũng dám làm.
"Vù vù. . ." Nhóc tỳ tức giận, vậy mà bị trục xuất rồi, giãy dụa cũng vô dụng, nó bị khói đen trên đầu đưa ra khỏi Sơ Thuỷ Địa.
Nhóc tỳ xuất hiện trong một mảnh phế tích mênh mông, khắp nơi là tường đổ, hiện ra một bầu không khí tang thương cổ kính, gạch ngói vụn vương vãi đầy mặt đất, như giảng giải cho một quá khứ huy hoàng.
Ở cuối chân trời có một toà Thái Cổ Ma sơn, xung quang lợn lờ khí hỗn độn. Nhưng là chỗ này đã ra khỏi Sơ Thuỷ địa, cùng với rất nhiều động thiên phúc địa đều không phải trong phạm vi Sơ Thuỷ Địa.
Xa xa, một cây liễu chọc trời cắm rễ trong phế tích, năm cành non đong đưa theo gió, nó đang hấp thu lấy sương mù, cô đọng khí hỗn độn, đung đưa dẫn xuất lục hà.
"Liễu thần." Nhóc tỳ khẽ gọi, nó đang rất buồn rầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó tràn đầy vẻ không vui, bước từng bước lại.
Liễu thần đang trong một trạng thái tu hành đặc biệt tỉnh lại. Nó có chút kinh ngạc, nói: "Tại sao cháu đã trở về rồi, theo như thiên tư của cháu, mặc dù ở thêm hơn nửa tháng, thân thể bên ngoài cũng sẽ không có trở ngại gì mà."
"Cháu bị đuổi trở về rồi." Nhóc tỳ phẫn uất, nó nghiến lấy cặp răng nanh oánh ánh, sáng bóng mà nói: "Cháu thật không cam lòng, người có biện pháp nào đánh trở lại không?"
"Cháu bị ai đuổi trở về, chẳng lẽ gặp đối thủ mà không địch lại, bị người ta đánh ra?" Liễu thần hỏi, thanh âm nhu hoà khiến cho người nghe có một cảm giác yên tĩnh an lành.
"Cháu bị Hư Thần Giới đuổi, nó không cho cháu ở lại rồi." Nhóc tỳ uể oải, cúi đầu, đá một khối gạch ngói vụn bay lên.
"Hả?" Liễu thần kinh ngạc, từ trước đến nay tâm tình nó vốn bình tĩnh đĩnh đạc cũng tựa hồ lộ ra có chút rung động, hỏi lại: "Chuyện gì xảy ra,vì sao Hư Thần Giới phải đuổi cháu đi?"
"Cháu...đánh tan một tảng đá, sau đó lại không cẩn thận làm vỡ vụn một cái bia đá, từ đó móc ra mấy khối cốt, kết quả là lại bị cảnh cáo, bị mây đen áp đỉnh." Nhóc tỳ đáp.
"Không đúng. Chắc chán đã xảy ra một số chuyện đặc biệt khác, cháu kể tỉ mỉ một chút, nếu thật là cháu bị bắt nạt và đối xử không công bằng, thì có thể quay lại đấy." Liễu thần nói.
"À, cái bia kia là bia ghi kỉ lục, khối đá lại là thông đạo Hư thần giới...." Nhóc tỳ rất đơn giản mà nói thoáng qua mọi việc.
Liễu thần: ". . ."
Thời gian rất lâu, cây liễu đều im lặng. Cả thân cây cháy đen hấp thu sương mù hỗn độn, cùng năm cành liễu tươi non mơn mởn hấp thu tinh khí Hư Không như là hoá đá tại chỗ.
"Liễu thần, người đúng là có thể nói chuyện, cháu có thể giảng đạo lý với nó không, có thể quay lại không, cháu thật sự rất không cam lòng!" Nhóc tỳ lộ ra vẻ chờ mong, nhỏ giọng hỏi.
"Không thể!" Lời Liễu thần ngắn gọn mà dứt khoát, trực tiếp từ chối nó.
"Vì sao ạ?" Nhóc tỳ chột dạ.
Liễu thần thở dài: "Cháu thật đúng là. . .khác người , nếu như là ta, ta chắc chắn sẽ không trục xuất cháu."
"Cháu biết là Liễu thần tốt nhất mà, haizz, nhưng đáng tiếc người lại không phải Hư Thần Giới vô tình kia."
"Nếu như là ta, ta sẽ ném luôn cháu vào trong Hắc sắc thú ngục."
Nhóc tỳ nghe vậy ngẩn ngơ, không khỏi vò đầu, bứt tai, nó nhỏ giọng giải thích: "Hư thần giới lớn như vậy, nhiều tấm bia đá cũng không kém tấm bia đó, lại còn không viết là cấm người ta đánh nát mà."
"Hai năm sau lại đến đi." Liễu thần đưa ra kết luận cuối cùng, quả quyết thẳng thắn xua tan ý nghĩ của nó.
"Cháu sẽ còn quay lại nữa!" Nhóc tỳ chạy đến chỗ cuối cùng c*̉a phế tích, đối diện với một tảng đá xanh lớn hô to, đó là con đường nối tới Sơ Thuỷ Địa.