Biểu hiện của nhóc tỳ thật sự làm người khác há hốc mồm, không ngờ nó lại có thể thành công. Việc này khiến tất cả mọi người đều hết nói nổi, có còn thiên lý nữa hay không đây trời?
Phải biết rằng, đó chính là thông đạo của Hư Thần Giới, trong quá khứ ai dám có ý đồ với nó? Làm như vậy thuần túy là no cơm ấm cật và đại nghịch bất đạo. Thằng nhóc này sau khi đi vào liền giống như đứa hám tiền, hơn nữa cuối cùng không ngờ còn lấy được một cục xương.
Cả đám người chửi bới, khó mà chấp nhận sự thật này.
"Thằng nhóc ngốc này cũng có thể đột phá Cực Cảnh. Tại sao ta lại cảm thấy có gì đó mờ ám nhỉ, nhưng lại biết không đúng ở chỗ nào!"
"Đến nó cũng phá được kỷ lục à. Có nhầm không vậy. Lát nữa ta cũng đi thử xem sao, lẽ nào mình còn không bằng một thằng nhóc."
Nhóc tỳ tay cầm bảo cốt, trong lòng vui mừng, cứ lật qua lật lại mà xem. Phù Cốt trắng tinh không tì vết, lưu chuyển màu sắc, trong suốt lấp lóe, ở trong có ẩn chứa phù văn mạnh mẽ, vừa nhìn đã biết không phải vật phàm.
"Tiểu hữu, chúng ta không phải đã ước định rồi sao. Nếu cháu có thể thành công, ta sẽ lấy lượng lớn tinh bích tới để đổi cục xương này." Một ông lão râu tóc hoa râm cười tít mắt đi tới.
"Cháu ước định lúc nào? Cái này cháu còn phải nghiên cứu nữa, không đổi!" Nhóc tỳ từ chối.
Ông lão cũng chưa từ bỏ, cười ha hả nói: "Không phải cháu muốn biết tinh bích là cái gì sao, để ông nói cho mà nghe."
"Hiện tại cháu không có thời gian để nghe, còn phải nghiên cứu khối bảo cốt này." Nhóc tỳ còn chẳng buồn ngẩng đầu lên, bộ dáng không hề bị lay động.
Thằng nhóc bướng này, ông lão căm giận. Trước kia nhóc tỳ còn thỉnh giáo ông ta nhưng ông ta lười không muốn nói nhiều. Kết quả bây giờ lại bị chơi ngược, chủ động giải thích với thằng nhóc ngốc nghếch này tinh bích là cái gì, vậy mà nó lại hờ hững.
"Tiểu hữu, nể mặt ta cho cháu mượn vũ khí, có thể suy nghĩ bán bảo cốt cho ta được không?" Ở bên, một người trung niên tiến lại.
"Hóa ra là Chùy thúc à." Nhóc tỳ ngẩng đầu.
Người trung niên trán nổi gân xanh, nói: "Nói lại một lần nữa, cái búa đó không liên quan gì tới ta cả." nguồn https://webtruyenchu.com
"Không phải cái búa đó là của thúc sao? Nếu không thì sao thúc có thể cho cháu mượn, hơn nữa hiện tại còn nói nể tình thúc cho mượn vũ khí." Nhóc tỳ chớp chớp đôi mắt to, rất là khó hiểu.
"Thằng nhóc chết toi này!" Người trung niên căm giận, suýt nữa bùng nổ.
Mọi người cười ha ha.
Kế tiếp, ánh mắt của tất cả mọi người đều trở nên nóng bỏng, mặc dù trong lòng đều kêu to không có thiên lý nhưng họ vẫn vây tới. Tất cả đều nhìn chằm chằm Phù Cốt óng ánh trong tay nhóc tỳ.
Bỗng có một tấm bia đá nổi lên, quanh nó là sương mù lượn lờ, ở phía trên xuất hiện một hàng chữ, mỗi một chữ đều phát ra ánh sáng chói mắt, vang vang rung động.
"Đánh vỡ thông đạo Sơ Thủy Địa, thưởng một khối Nguyên Thủy Bảo Cốt."
Hàng chữ này không ngừng chấn động, thiết họa ngân câu hơn nữa còn vô cùng rực rỡ, chiếu rọi vùng trời này, giống như vạn kiếm cùng kêu, làm kinh động mọi người ở gần đó.
"Thật đúng là đã sáng lập ra một kỷ lục. Hư Thần Giới đã ghi chép lại và thông báo cho thiên hạ biết rồi!" Mọi người giật mình, sau đó bắt đầu bàn tán sôi nổi.
"Thằng nhóc ngốc này thoáng cái đã nổi tiếng rồi. Lần đầu tiên đi vào liền gây ra động tĩnh lớn như vậy, thật là...." Tất cả mọi người đều hết cách, cảm giác chẳng có chút thiên lý nào cả.