"Tinh bích là cái gì?"
Mọi người choáng váng, làm sao mà cái gì thằng bé này cũng không biết, lẽ nào nó thực sự từ trong rừng già nguyên thủy đi ra hay sao?
"Được rồi, chờ cháu đào được Bảo Cốt rồi hãy nói." Lão già kia cau mày nói.
"Vâng, được rồi!" Nhóc tỳ dùng sức gật đầu, nó tiến vào Hư Thần Giới chính là để mài giũa cùng học tập.
Theo như Liễu Thần giảng thì đồ vật xuất hiện ở nơi đây cùng thế giới thực đối ứng với nhau, tất cả đều có nguyên hình. Nó sống ở trong Đại Hoang, phi thường hoang vu, đối với ngoại giới căn bản không biết gì, lúc này dựa vào những thứ nơi này để tìm hiểu.
"Thế nào mà đến tinh bích là gì nó cũng không biết?" Những người sau khi nghe thấy tin tức này đều ngạc nhiên xem nhóc tỳ như sinh vật lạ, đứng ở cách đó không xa chỉ chỉ chỏ chỏ.
Nhóc tỳ gõ gõ đập đập, ngồi xổm quanh tảng đá này một trượng, nghiên cứu mấy khối cốt phù kia, dáng vẻ hết sức chăm chú.
"Cực phẩm a, nó lại thực sự muốn đào Bảo Cốt trên thông đạo? Xưa nay chưa từng có ai làm như vậy a!"
"Thằng nhóc này cũng quá tham tài đi, ta rất muốn xem nó đào ra bằng cách nào, còn chưa từng nghe thấy ai có thể làm được việc này đây."
"Ha ha, xác thực ngu ngốc một cách đáng yêu, nó là con cái nhà ai mà chạy tới đây để nghịch bảo thế này?"
Một đám người ngồi chế giễu, cảm thấy đứa bé này rất thú vị, nó cũng quá tham chứ? Nếu như nhóc tỳ là người lớn thì đã sớm bị mọi người kinh bỉ một trăm lần, nhưng mà bây giờ lại khiến mọi người không nhịn được cười, cảm thấy nó quá ngốc.
"Hài tử, có muốn mượn dụng cụ hay không, đại thúc cho cháu mượn một cái." Một người trung niên cười híp mắt, mang theo ý trêu chọc nói.
Nhóc tỳ cũng không ngẩng đầu, tiếp thu 'hảo ý' của người ta, dứt khoát nói: "Muốn, đại thúc cho cháu mượn một cây búa nặng hai vạn cân đi."
Mọi người đờ ra, điều này cũng thái quá à. Đây là cây búa chứ không phải nhà tranh, ai ăn nhiều rửng mỡ đi đúc cây búa nặng như thế, có thể vung lên sao? Lại nói nó mới bao nhiêu tuổi, mở miệng muốn một cây búa hai vạn cân, đây là tự cao và tự tin biết bao.
"Không có cái hai vạn cân nhưng có một chiếc hai ngàn cân." 'Bịch' một tiếng, người trung niên ném cái búa to bằng cái cối xay nhỏ, khiến mặt đất lún thành một cái hố sâu.
"Cháu sợ sẽ dùng hỏng mất." Nhóc tỳ vẫn không có ngẩng đầu, lê lê cái mông, ngồi nghiên cứu, đẽo gọt mấy khối phù cốt trên tảng đá lớn.
Sao đứa nhóc này lại nói thế? Sắc mặt người trung niên trở nên xám xịt, cảm thấy mình bị trêu đùa, nói: "Không có việc gì, cháu cứ dùng đi, hỏng rồi không cần cháu bồi thường."
"Há, được rồi, thế cháu không khách khích nữa." Nhóc tỳ gãi gãi đầu, cuối cùng như nhớ ra điều gì đó, nói: "Đúng rồi, đại thúc, đây không phải là thế giới tinh thần do Cổ Thần Minh xây dựng sao, sao đại thúc có thể mang theo một cây búa, lẽ nào đây cũng là tinh thần ý chí của người sao?"
"Lượn, lượn chỗ khác chơi ngay, mi mới là cây búa ý. Cho mi dùng thì dùng, nói nhảm nhiều thế!" Trán người trung niên nổi lên gân xanh.