Lửa trại bừng sáng vang vọng những tiếng kêu lốp đốp, nơi này trở nên cực kỳ náo nhiệt, tộc nhân thỏa thích ăn mừng.
Những người trưởng thành như Thạch Phi Giao thì vừa cắn miếng thịt lớn vừa ngồi nói chuyện, khích lệ con cái của mình có sức mạnh lớn, tương lai nhất định sẽ là đại anh hùng có thể bạt sơn cử đỉnh*, uy chấn chốn Đại Hoang này.
*bạt sơn cử đỉnh (nhổ núi, nhấc vạc) dùng để nói về người có sức khỏe, phi thường
Đương nhiên người được khen nhiều nhất vẫn là nhóc tỳ, Thạch Lâm Hổ còn quát lớn: "Hài tử, cháu cũng chẳng còn bé nữa, mấy tháng nữa cũng tám tuổi rồi, hơn nữa lại có bản lĩnh lớn như thế thì cũng nên có một mối hôn sự đi, cháu xem Hổ Nữu nhà ta thế nào?
Nhóc tỳ cảm thấy lúng túng, nói: "A thúc, cháu còn nhỏ mà."
Thạch Lâm Hổ trừng mắt, nói: "Nhỏ cái đếch gì, A thúc đã thành hôn năm mười hai tuổi, lúc đó còn lâu mới lợi hại như cháu, có bản lĩnh sớm như cháu bây giờ là có thể rồi."
Tất cả lũ trẻ vừa ha hả cười lớn vừa nháy mắt với nhóc tỳ.
Thạch Lâm Hổ lườm tụi nó một cái rồi nói: "Cười cái gì, mấy đứa cũng không còn nhỏ, đến thời điểm xem xét rồi. Đúng rồi, Đại Tráng, Nhị Mãnh, Bì Hầu tiến bộ thần tốc trong hai năm qua, bản lĩnh cường đại, cũng nên thành hôn rồi."
"Không sai, cũng nên thành hôn rồi." Có tộc lão gật đầu.
"A!" Cả đám trẻ kinh hô, tất cả đều cảm thấy xấu hổ, ánh lửu trại chiếu rọi lên khuôn mặt đỏ bừng của chúng.
Đối với những đứa trẻ khác mà nói thì những lời này cũng không ảnh hưởng gì, nhưng với nhóc tỳ thì có chút khó xử. Bở vì phía sau có mấy cái tiểu nha đầu trực tiếp 'bức cung'.
"Gia gia cùng phụ thân nói muốn ta cùng với mi đính hôn à, khi nào thì mi đáp ứng đây?" Con gái của Thạch Phi Giao lớn tiếng hỏi.
"Ta vẫn còn nhỏ, không muốn thành hôn!" Nhóc tỳ vò đầu, khuôn mặt nhỏ bé nóng bừng.
Một bên khác, Hổ Nữu đang vuốt vuốt bím tóc, một tay nhỏ chống nạnh, tuổi tác còn nhỏ hơn nhóc tỳ, cũng trừng mắt to hét lớn: "Nhóc tỳ, ca chừng nào thì cưới muội?"
"Khi nào ca nói muốn kết hôn với muội?" Suýt chút nữa thì nhóc tỳ chạy trối chết, thực sự nó rất lúng túng.
"Ha ha" Những người lớn đều cười to.
"Hài tử, cháu có tính toán gì không?" Cuối cùng, tộc trưởng cười híp mắt hỏi nhóc tỳ.
"Cháu muốn đưa Thanh Phong đến Bổ Thiên các, chúng cháu muốn tu hành trên đường tới đó. Không phải gia gia đã nói rồi sao 'đọc vạn quyển Cốt Thư không bằng đi mười vạn dặm đường'." Nhóc tỳ đáp.
Nhưng bây giờ cháu vẫn còn nhỏ quá, mà đường xá lại quá xa xôi, với lại chúng ta cũng không biết Bổ Thiên các ở nơi nào." Lão tộc trưởng lo lắng.
"Hài tử, cháu không được quyết định việc này một cách qua loa." Những tộc lão khác cũng khuyên nhủ, để nó nhất định phải thận trọng.
Tiểu Thạch Hạo gật đầu nói: "Vâng, cháu biết ạ, cháu sẽ đợi Liễu Thần tỉnh lại. Liễu Thần nói muốn dẫn cháu tiến vào một thế giới thần bí để xem một chút. Hơn nữa giờ cháu cũng không yên tâm, vạn nhất đám giặc cỏ kia lại xuất hiện thì làm sao."
Một đêm này tất cả tộc nhân đều thoải mái, ăn uống tới tận đêm khuya, bọn họ bàn luận trên trời dưới biển, giảng giải rất nhiều cố sự thân bí bên trong Đại Hoang, khiến cho lũ trẻ cực kỳ say mê.
Điều khiến tộc nhân tiếc nuối nhất chính là trong thời khắc sống còn Xuyên Sơn Giáp tự hủy đi nguyên thủy bảo cốt và phá nát lân phiến, không có để lại bảo thuật nào hết.
Sau nửa đêm, Thạch thôn không được an bình, đám trẻ réo lên không ngừng như quỷ khóc. Bởi vì nhất thời tham ăn, ăn thêm mấy khối thịt Tế Linh, cả người phát sáng, khô nóng khó chịu. Bọn nó chạy khắp cả thôn, cuối cùng đều nhảy vào trong hồ nước để hạ nhiệt.