Đôi mắt sáng lên, trong lòng nhóc tỳ vô cùng nôn nóng, nó không còn để ý đến vết thương nghiêm trọng trên người mà nhanh chóng vọt tới.
Trên vùng núi, cốt tiễn phảng phất lưu động ánh sáng màu vàng, vừa thần bí mà lại mạnh mẽ, nằm vắt ngang trên đống đá vụn, lực lượng từ nó giải phóng ra khiến người ta sợ hãi.
"Thật là một cái bảo cụ đáng sợ!" Nhóc tỳ vui sướng, nhặt bảo tiễn lên, cầm lật qua lật lại xem xét.
Sau khi thu nhỏ lại, nó chỉ to bằng bàn tay, toàn thân màu vàng óng ánh chói mắt, không cần phải nói nhiều, đây đúng là một cái trân bảo hiếm thấy, giá trị của nó khó có thể đong đếm.
Cầm nó trong tay có cảm giác nặng trịch, nặng hơn rất nhiều các loại kim loại. Nó tạo thành bởi hai miếng xương hàm trên, hàm dưới tạo thành, nó lại được trải qua rèn luyện, săn sóc tốt, đã trở lên óng ánh, sáng loáng, vốn đã biến dạng hoàn toàn, nếu không nhìn kĩ chắc chắn không nhận ra.
Trên thực tế, nó thực sự rất đẹp, giống như được một vị đại sư giỏi nhất dùng tâm huyết cả đời rèn thành, hai con Cầu Long quấn quýt lấy nhau, trông rất sống động, đúng là tác phẩm của thần tiên truyền lại trên đời.
Khi nhìn qua, cốt tiễn cũng không có vẻ sắc bén gì, thậm chí sờ tới sờ lui chỉ thấy vô cùng trơn bóng, nhưng trong lúc đối chiến lại đáng sợ kinh người, ngọn núi cũng bị nó cắt đứt một cách đơn giản.
Trên miếng xương vàng này có một ít hoa văn, tuy rất mờ, rất cổ cũng chính là Cầu Long - loài hung thú Thái cổ đáng sợ, nhưng lại không phải là phù văn mà chỉ là một loại hoa văn xinh đẹp để trang trí.
"Quả là quang cảnh rất nhiều bộ lạc bị diệt là do nó gây ra." Nhóc tỳ vừa thúc dục, lại thấy được hình ảnh thây phơi khắp đồng, bộ cốt tiễn này có lai lịch thật kinh người.
Không thể nghi ngờ, nó là một bộ đại sát khí, không thì sao có thể tạo thành sát kiếp lớn như vậy? Nếu đang đối địch, xuất tiễn này ra, quả thực là không có gì không phá được.
Nhóc tỳ thí nghiệm một lần, bảo tiễn bay ra, bùm một tiếng, một dãy núi thấp bé đã trực tiếp xoắn đứt, đã thấy nó trợn mắt há hốc mồm, uy lực thật sự quá lớn.
Tuy vậy, lại thiếu hụt một điểm, tuy chỉ là một chiêu này mà tinh khí thần trong cơ thể nhóc tỳ đã bị tiêu hao đi rất nhiều, khiến cho trong người nó biến thành trống rỗng, lắc lư một lúc.
"Tiêu hao quá lớn, không dễ vận dụng" Nhóc tỳ lẩm bẩm.
Khó trách lúc đánh nhau, con Tế Linh kia cầm bảo vật này cố sức như vậy, dùng mấy lần thì thân thể run rẩy, để đến cuối cùng dẫn phát ra bệnh cũ, khiến thân thể nổ tan tành.
"Ta cũng không phải Xuyên Sơn Giáp, lại không phải đồng loại với chủ nhân miếng xương này, không cần mơ mộng làm việc nghịch thiên là phục sinh miếng kim cốt này, cứ coi nó là một cái bảo cụ hiếm thấy là được rồi, như thế thì cũng chẳng làm bản thân mình bị thương được."
Mắt to lóe lên, nhóc tỳ đối với bảo tiễn đúng là yêu thích không buông tay, với nó miếng cốt khí màu vàng trơn bóng này không có nguy hiểm gì, mà ngược lại nó còn có thể bảo vệ bản thân.
Vèo! Cốt tiễn hóa thành một vệt sáng vàng chui vào trong một miệng núi lửa trong người nhóc tỳ, nó nổi lên chìm xuống trong dòng dung nham phun trào, được thiên địa linh khí tẩm bổ.
Sương mù tan rã, vùng núi lại khôi phục yên tĩnh như cũ, trên bầu trời, một vầng trăng sáng đang treo lơ lửng, nơi này chỉ còn lại khung cảnh hoang tàn, đất đá gồ ghề, rừng cây cũng đã bị hủy diệt hết rồi.
Từ xa xa truyền tới tiếng kêu thất thanh, cảm giác như là rất đau đớn. Nhóc tỳ cùng Tế Linh đại chiến thời gian dài dường như đã san bằng cả vùng núi, tất nhiên sẽ khiến bọn hung khấu bị ảnh hưởng rồi.