Lỗ máu trong suốt chảy ra cuồn cuộn máu tươi, may mắn duy nhất là đầu cùng trái tim không bị thương nếu không chắc chắn là một đòn mất mạng. Cả người nhóc tỳ nhuốm máu, dù đây là trận chiến rất gian nan nhưng nó không hề sợ hãi mà nhìn chằm chằm về phía trước.
Mặc dù tức giận do liên tục bị thương nhưng ánh mắt nhóc tỳ vẫn rất trong suốt, nó chưa mất đi bình tĩnh mà đang tìm kiếm nhược điểm của Xuyên Sơn Giáp và nắm được thời cơ tốt nhất.
Ánh sáng màu vàng dày dặc như mưa ngày càng lộng lẫy, giống như vẫn thạch từ trên trời lao xuống tuy rực rỡ nhưng lại kh*ng b* vô cùng.
Nhóc tỳ muốn tránh né nhưng mưa ánh sáng quá dày đặc, chúng tỏa ra khắp nơi, che ngợp bầu trời nhấn chìm và bao phủ nó.
Loại công kích này là đáng sợ nhất, làm người không thể tránh né, mỗi một điểm sáng đều là một miếng vảy màu vàng sắc bén, chúng cứng rắn vô cùng có thể phá núi xé vàng, nếu bị bắn trúng chắc chắn sẽ xuất hiện vài lỗ máu.
"Vù vù..." Nhóc tỳ thu về vòng xoáy bạc, bày ra một loại phòng ngự hết sức bị động, ánh sáng màu bạc bao phủ toàn thân hình thành một vầng Thần Nguyệt đặc biệt ở sau lưng.
Thần Nguyệt giống như một cái khay bạc đang thiêu đốt lên một ngọn lửa màu bạc vô cùng thần thánh, nhóc tỳ đứng ở trung tâm cứ như một vị thần linh nho nhỏ thần thánh và uy nghiêm.
"Xoạt", "Xoạt"...
Vô vàn chiếc vảy lóng lánh tạo thành mưa ánh sáng từ trên cao trút xuống, muốn phá tan vầng Thần Nguyệt này đâm thủng nhóc tỳ thành cái sàng.
Thần Nguyệt lơ lửng, nó cũng không quá lớn, vừa vặn bao phủ toàn thân nhóc tỳ, tỏa ra ánh sáng màu bạc rực rỡ ngăn cản tất cả mưa ánh sáng tới gần.
Đỡ được rồi!
Nhưng mà loại phòng ngự bị động này cực kỳ tiêu hao tinh khí thần, cứ như vậy chắc chắn nhóc tỳ sẽ bị dây dưa đến chết, cho dù có ba "Miệng núi lửa" cũng không bổ sung kịp, điều này quá mức bị động.
Trên người Xuyên Sơn Giáp không có lớp vảy màu vàng khiến cho nó cả người trơ trụi trông khá dữ tợn, lúc này nó cảm thấy yên tâm vì không mất bao lâu nó đã đánh nhóc tỳ nát bét. Nó hơi híp mắt lại, ánh mắt sắc bén, chờ đợi kết quả cuối cùng.
Đột nhiên, ngay khi Tế Linh mới yên tâm trong chớp mắt một luồng chấn động đáng sợ bộc phát, vầng Thần Nguyệt kia nổ tung, ánh sáng thần thánh sôi trào đánh tan tất cả vảy sáng màu vàng, bay ra bốn phương tám hướng, tạm thời không cách nào tụ lại.
Sau đó, nhóc tỳ "Vèo" một tiếng vọt lên, nhanh chóng bay tới, nó mở ra mười ngón tay nhắm thẳng Tế Linh, nhất thời làm hỗn loạn khí cơ của trời đất.
"Oanh" một tiếng, sương mù tỏa ra từ giữa lòng bàn tay, cũng từ đó xuất hiện một tia chớp màu vàng cực kỳ ác liệt, giống như ánh sáng hủy diệt đánh lên đầu Tế Linh, khiến nó lảo đảo, suýt nữa thì xương sọ cũng nứt ra, máu tươi cuồn cuộn tuôn ra, nó hầu như ngã lăn trên mặt đất.
Chuyện này quá đột ngột, rõ ràng nhóc tỳ ở thế bất lợi, lại đột nhiên triển khai phản kích mạnh mẽ như vậy, lệch khỏi dự đoán của Tế Linh khiến nó suýt chết.
Nhóc tỳ sử dụng bảo thuật mạnh nhất, đây là có được từ trên bảo cốt của Toan Nghê, nó chuyên tâm nghiên cứu mấy năm, sớm đã có cảm ngộ kinh người, trình độ cực sâu.
Tế Linh nổi giận, vảy trên người nó đều bay ra ngoài, thân thể không được bảo vệ, bị tia chớp màu vàng đánh trúng khiến nó bị thương rất nặng, tỏa ra mùi cháy khét.
Lúc trước dưới cái nhìn của nó, dù nhóc tỳ còn có thủ đoạn khác thì cũng sẽ không quá mạnh mẽ, kể cả có nguy hiểm xảy ra, nó cũng có thể nhanh chóng triệu hoán vảy giáp về phòng ngự.
Nó quá tự tin. Nhóc tỳ một mực chờ đợi cơ hội, luôn luôn chuẩn bị bộc phát vào thời khắc quan trọng nhất, phát động một đòn trí mạng.