Bọn trẻ vô cùng kích động và phấn chấn. Chúng lập tức chạy đến vây Tiểu Thạch Hạo vào giữa rồi bàn tán sôi nổi.
"Nhóc tỳ cậu thật là lợi hại. Một cái tát đã đánh bại hết đám người này rồi. Đến tên thủ lĩnh biết Bảo Thuật ánh lửa đó cũng không thể chịu được."
"Từ lúc nào mà mình có thể giết bọn giặc cướp này như chặt cỏ nhỉ?"
Mấy chục người đều đã bị giải quyết. Đám Thạch Phi Giao không hề nương tay, ném hết bọn chúng vào trong núi cho mãnh thú ăn. Bọn cướp này tay dính quá nhiều máu. Thả bọn chúng chẳng khác nào diệt cái thiện mà nêu cao cái ac. Càng nhiều người sẽ bị tai họa.
Còn về phần tọa kỵ của đám người này thì con nào quá hung tàn, không thể thuần phục liền bị chém chết tươi, trở thành khẩu phần ăn của người Thạch Thôn. Mà có mười mấy con tuy là mãnh thú nhưng lại tương đối ngoan ngoãn liền trở thành tọa kỵ của thôn nhân.
"Ha ha. Nhóc tỳ lập công lớn rồi. Bọn dị thú này đều là ngựa tốt. Chỗ xấu duy nhất là chúng quá hung tàn, ngày nào cũng phải ăn thịt."
Đám Thạch Lâm Hổ, Thạch Phi Giao rất cao hứng. Mặc dù họ còn chưa cưỡi được Độc Giác Thú, nhưng hiện tại có một đám mãnh thú tốt thế chỗ trước cũng không tệ lắm.
Tọa kỵ của bọn cướp này đương nhiên sẽ không quá kém, thích hợp ra vào Đại Hoang nhất. Mặc dù con nào cũng có răng nanh miệng máu, vảy viếc um tùm nhưng thật sự rất mạnh. Một khi bị thuần phục thì thực sự là ngựa tốt.
Mặt trời lặn về phía tây. Tộc nhân đều rất cao hứng đem số mãnh thú bị giết hoặc ném vào trong nồi để đun chín, hoặc gác trên đống lửa mà nướng tới lúc vàng ươm. Mùi thịt tỏa ra khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Họ vừa ăn thịt vừa bàn luận chuyện được mất ngày hôm nay. Đám giặc cướp tới xâm phạm đều đã đền tội, khiến họ thở ra một ngụm ác khí, buồn bực tích tụ mấy ngày nay coi như cũng được phát tiết một chút.
"Thật là đã. Bọn cướp này không biết đã làm hại bao nhiêu bộ lạc, trên tay chúng là vô số mạng người. Hôm nay có thể chém chết chúng, chẳng có chút cảm giác tội lỗi nào cả."
"Nhóc tỳ giỏi đấy. Chú thấy lúc cháu đối phó tên thủ lĩnh đó đã phá giải Hỏa Quang Thuật đáng sợ của hắn một cách rất dễ dàng. Thật là không đơn giản. Thằng nhóc bú sữa của chúng ta càng lúc càng lợi hại rồi. Ha ha ha..."
Cả đám người lớn đều cười to, trêu đùa Tiểu Thạch Hạo.
"Nào. Đại thúc đặc biệt nấu cho cháu một bình sữa thú. Uống đi." Một vị trung niên râu ria xồm xoàm lại gần.
Nhóc tỳ rất xấu hổ nhưng vẫn rất thành thạo cầm bình gốm lên và đổ vào trong miệng. Kết quả nó vừa mới uống được một ngụm liền hét lên: "Đúng là lừa người mà. Đây là nước hoa quả."
"Ha ha..." Cả đám người không nhìn được mà cười phá lên.
Cười chán chê, vẻ mặt của lão tộc trưởng liền trở nên trịnh trọng, ông đứng ở trước đống lửa và nhắc nhở mọi người: "Bọn cướp này đã đền tội, nhưng lâu không quay lại ắt sẽ dẫn tới chủ lực và con Tế Linh đó."
"Gia gia. Cháu sẽ đi giải quyết hậu hoạn." Nhóc tỳ đứng dậy.
Tộc nhân nghe vậy đều lo lắng. Mặc dù nhóc tỳ rất mạnh nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ. Mà ở chỗ đối phương lại đông đảo cao thủ, hơn nữa còn có một con Tế Linh khiến người ta sợ hãi.
Tế Linh là gì? Chúng đại biểu cho sự thần bí và sự mạnh mẽ, cần các bộ lạc phải lễ phép và thờ phụng, thành tâm lễ bái, cực kỳ khó chơi. Ai cũng không muốn gây thù chuốc oán với Tế Linh.
"Đây là một con Ác Linh. Cháu sẽ nghĩ cách tiêu diệt nó!" Nhóc tỳ giọng nói kiên định, nhiều lần cam đoan với tộc nhân rằng nó tuyệt đối sẽ không khoe cái dũng cảm nhất thời. Nếu có gì bất thường nó sẽ lập tức chạy trốn.
Độc Giác Thú Tiểu Bạch đương nhiên phải đi theo. Lúc quan trọng nó còn có thể chở Thạch Hạo nhanh chóng rời đi, trốn khỏi sát kiếp.
Trước khi xuất phát, nhóc tỳ kiến nghị mọi người nên dời đi trước, đừng ở lại nơi này. Mọi người gật đầu đồng ý. Tộc trưởng cũng có ý này, bởi vì trận chiến tối nay ai thắng ai thua còn khó xác định. Một khi nhóc tỳ thua thì cả thôn sẽ phải nghênh đón một màn bào thú đẫm máu.
"Để ông đi cùng với cháu!" Tộc trưởng muốn đi theo.
"Không được. Trên người tộc trưởng gia gia có nội thương, không thể tùy tiện sử dụng Cốt Văn. Cứ giao cho cháu là được!" Nhóc tỳ lắc đầu không đồng ý.