"Nhóc tỳ, đừng có gượng ép chính mình." Vị trưởng lão trong tộc bị phù văn đánh bay lúc nãy nói, hắn rất lớn tuổi, tinh lực đã khô cạn không còn sung mãn như thời trai trẻ nữa.
Lúc này khóe miệng của hắn đang chảy máu làm cả chòm râu trắng như tuyết bị nhuộm đỏ, trên khuôn mặt già nua tràn ngập lo lắng.
Mọi người trong tộc đều rất tức giận, cảm thấy rất khó chịu, vị trưởng lão này đã gần chín mươi tuổi rồi còn bị người khác làm nhục như vậy mà bọn họ lại không thể bảo vệ được.
"Lũ cướp đáng chết!" Thạch Lâm Hổ cắn răng nói, hắn lấy tay quệt máu dính ở trên mặt, trên mặt hắn có một vết thương do bị roi ngựa đánh phải vẫn đang chảy máu.
Sự xuất hiện của bọn cướp khiến cho tính mạng của mọi người trong thôn bị đe dọa, không quản bọn chúng có phải bọn ác nhân năm đó hay không, cả thôn nhất định sẽ gặp đại họa.
Mọi người trong thôn đều rất phẫn nộ, bọn ác nhân này quá là kiêu ngạo không coi ai ra gì, bọn chúng làm nhục người trong thôn, dẫm đạp lên tôn nghiêm của họ.
Bọn trẻ nhỏ đứa nào mắt cũng đỏ ngầu, siết chặt nắm đấm, chỉ hận không thể lập tức lớn lên diệt trừ bọn ác nhân kia.
"Chúng ta nhất định sẽ vượt qua được kiếp nạn này, từ nay về sau ta sẽ chăm chỉ tu hành làm cho mình trở nên mạnh mẽ hơn. Chúng ta sẽ bảo vệ cho tất cả mọi người trong thôn, không để họ phải chịu bất kỳ một sự uy h**p nào nữa."
Bọn nhỏ cùng thề, lời nói của bọn trẻ khiến một đám người lớn đều cảm thấy rất khó chịu, tự trách bản thân mình quá kém cỏi.
"Là do bọn ta vô dụng không thể bảo vệ mọi người." Đám người Thạch Phi Giao siết chặt nắm đấm.
"Không thể trách các ngươi, truyền thừa của chúng ta đã bị thất truyền, các ngươi toàn đến lúc trưởng thành mới bắt đầu tu luyện cốt văn đã bỏ lỡ mất giai đoạn quan trọng nhất." Tộc trưởng lắc đầu nói.
Một đám người lớn mặc dù nghe tộc trưởng nói vậy nhưng vẫn rất khó chịu, bọn họ đều là những nam nhân dũng mãnh vậy mà lại bị người khác làm nhục như vậy khiến bọn họ cảm thấy cực kỳ phẫn uất.
"Mọi người bắt tay vào làm việc đi, chúng ta phải chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất xảy ra." Một vị lão giả nói.
Sau đó, tộc trưởng sai người vào rừng gọi Độc Giác Thú trở về, nếu như thật sự không còn cách nào khác thì sẽ để chúng mang theo đàn bà và trẻ em chạy trốn.
Còn có hai mươi ngày, tất cả mọi người đều rất khẩn trương, có người chuẩn bị chiến đấu, có người sắp xếp đồ chuẩn bị rút lui, còn có người thì lại tranh thủ thời gian khổ tu, ngộ pháp.
"Tộc trưởng, cái lông chim màu đỏ kia có dùng được không?" Có người nghĩ đến cái lông chim mà Tiểu Hồng điểu để lại.
Thạch Vân Phong lắc đầu nói: "Nếu là ở bên ngoài hoặc là ở mấy chỗ thế lực lớn có thể còn có tác dụng, nhưng mà ở trong Đại Hoang chỉ có một mình bọn cướp, bọn chúng nhất định sẽ giết người diệt khẩu cho nên sẽ không có tác dụng gì."