Ban đêm, dược đỉnh tỏa sáng, truyền ra từng tiếng lễ bái ầm ầm, trên đỉnh các loại chim thần, thú lạ đều hiện ra rất sống động cứ như muốn xuyên qua lắp đỉnh mà lao ra ngoài.
Vẻ mặt Bóng Lông khổ sở dùng một cái chân che mắt mình, rất không tình nguyện cắn một cái chân khác, rồi nó nhỏ vào trong đỉnh hai giọt máu màu vàng.
Sau đó nó kêu thảm như bị đứt tay đứt chân, tiếng kêu như tiếng gà vịt bị giết thịt, nó nhảy thật nhanh lên vai nhóc tỳ rồi che một mắt nhìn lén.
Mọi người không nhịn được bật cười, Mao Cầu màu vàng chỉ lớn bằng nắm tay này rất là lanh lợi và tinh quái làm người tức cười.
Dược đỉnh phát ra ánh sáng càng thêm thần bí, bắt đầu luyện lô bảo dược này, từ trên đỉnh tỏa ra hương thơm nồng nặc cùng trăm ngàn tia sáng, điềm lành rực rỡ trông thật xinh đẹp và thần bí.
"Thanh Phong đừng căng thẳng, lần này chắc chắn sẽ nối lại gân cốt cho đệ thành công, đã có những bảo dược này cam đoan gân cốt của đệ sẽ liền lại." Nhóc tỳ an ủi.
Quá trình này rất thống khổ, vết sẹo trên chân Thanh Phong lại bị rách ra, máu chảy ròng ròng, mặc dù nó đau đến hét lên, nước mắt tuôn ra không ngừng nhưng lại không hề giãy giụa mặc cho Thạch Phi Giao giúp nó bôi thuốc lên.
"Gân cốt đã chỉnh khớp, giờ đắp lên loại bảo dược hiếm thấy này chắc chắn có thể lành lại, yên tâm đi!" Tộc trưởng an ủi.
Một đỉnh thuốc này không có ai động đến mà cho Thanh Phong toàn bộ, một phần bôi lên chân nó, còn lại dùng để uống, trong mấy ngày liền chân nó bắt đầu ngứa do gân cốt mọc ra và liền lại.
"Thật không hổ là máu của Chu Yếm!" Có tộc lão tỏ ra thán phục.
Chỉ trong thời gian mấy ngày gân cốt trên chân Thanh Phong đã liền lại, chỉ cần chăm sóc một thời gian nữa là lại khỏe mạnh bình thường.
Mọi người nhìn Bóng Lông với ánh mắt kỳ dị.
Nó lập tức kêu lên thảm thiết, lăn lộn trên vai nhóc tỳ, cuối cùng nó dùng sức khoa tay múa chân ý bảo về sau đừng tìm nó làm loại chuyện này rồi, đánh chết nó cũng không làm.
Ngoại trừ bảo dược, mỗi ngày nhóc tỳ đều dùng phù văn giúp Thanh Phong trị liệu làm cho vết thương của nó rất nhanh hồi phục.
"Bảo dược thật là tốt, có công hiệu thần kỳ, nhanh như vậy mà đã đỡ rồi." Mọi người tấm tắc kêu kỳ lạ nhưng lại không biết Nguyên Thủy Chân Giải của nhóc tỳ cũng có tác dụng rất lớn.
Mấy ngày sau, bên hồ nhiều hơn một bóng người nho nhỏ cùng đám trẻ luyện công, mọi người giật mình phát hiện nó ngoại trừ thân thể hơi gầy yếu lại hiểu được cốt văn, mặc dù không thành thạo bẳng nhóc tỳ nhưng cũng rất mạnh. Lão tộc trưởng đã nói nó là một thiên tài, trước đây chỉ là bị thân thể của nó làm liên lụy.
Tu dưỡng một thời gian, Thanh Phong dần dần hồi phục, khuôn mặt nhỏ nhợt nhạt của nó đã trở nên hồng hào, bắt đầu cùng đám trẻ trong thôn chạy khắp nơi, thể lực hoàn toàn không thành vấn đề.
Trong mấy ngày sau nhóc tỳ đi sớm về trễ, một mình ở trong núi sâu nghiên cứu Nguyên Thủy Chân Giải, thỉnh thoảng chiến đấu cùng hung thú để kiểm tra những gì mình hiểu được.
Cảnh giới tiếp theo là "Động Thiên", đây là cảnh giới rất quan trọng với người tu hành, nếu Bàn Huyết cảnh tích lỹ càng thâm hậu thì ở cảnh giới này bộc phát càng đáng sợ.
Nhóc tỳ một mực tích lũy, hi vọng ở cảnh giới này mạnh mẽ tiến lên có biểu hiện kinh người.
Chập tối, ráng chiều như màu máu nhuộm đỏ một góc trời, mây hồng vần vũ tỏa ra từng viền sáng màu vàng, cả Thạch thôn cũng giống như bị một tầng ánh sáng thần bí bao phủ.
Nhị Mãnh kêu lên oa oa làm mọi người chú ý nhìn sang bên hồ. Chỉ thấy nó cưỡi một con Độc Giác Thú chạy như điên mà không dám xuống làm cho khuôn mặt nó có chút trắng bệch.
"Không phải Tiểu Bạch của nhóc tỳ, là một con Độc Giác Thú khác, Nhị Mãnh thật bản lĩnh, rõ ràng muốn thuần phục một con ngựa quý!" Đám người lớn kinh ngạc thán phục, việc này bọn họ cũng không làm được.