"Tiểu ca ca, vết thương trên chân của đệ thật sự có thể chữa khỏi sao?" Ánh mắt của nhóc Thanh Phong tràn đầy chờ mong, nó vẫn còn nhỏ xíu mà đã bị què chân cho nên trong lòng rất buồn rầu và ước ao được khôi phục.
"Có thể, phối hợp với một ít bảo dược thì chắc chắn có thể chữa khỏi." Ánh mắt nhóc tỳ nhìn về Bóng Lông đang nằm trên vai mình.
Bóng Lông đang ngủ say bị giật mình run lên một cái tỉnh lại từ trong giấc mộng. Nó nhảy thật nhanh từ người nhóc tỳ lên trên một cây cổ thụ, nhìn xuống rất cảnh giác.
"Bóng Lông, mày đừng hẹp hòi như vậy, Thanh Phong đã bị thế này mà mày còn không muốn giúp đệ ấy sao?" Nhóc tỳ cười vẫy tay gọi nó.
"Chít..Chít!" Bóng Lông kêu to nhưng không chịu xuống.
Chân trái của Thanh Phong bị Độc Giao cắn một cái, miệng vết thương mặc dù đã khép lại nhưng nhìn vẫn rất đáng sợ, như là mọc ra một cái bướu thịt, rất không phù hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của nó. xem tại https://webtruyenchu.com
Độc Giao cũng không phải là giao long thật nó càng giống rắn độc hơn nhưng cũng dài mấy mét, trên đầu mọc ra một cái sừng, trong người còn có kịch độc, ai bị cắn thì chết chắc.
Ngày đó Thanh Phong bị cắn, nếu không nhờ tổ gia gia không để ý bệnh tình của mình dùng tinh nguyên ép độc cho nó thì chắc nó đã chết rồi.
"Thật độc ác, một đứa bé nhỏ như vậy mà bọn hắn cũng nhẫn tâm ra tay được." Khẩu khí nhóc tỳ bày ra một bộ tiểu đại nhân, nó hồn nhiên quên mất tuổi của nó cũng không lớn.
Lúc nó nói những lời này thì ở Tây Cương gió thổi mây phun, Hoàng Đô của Thạch quốc chấn động mạnh, dẫn ra một hồi đại sát kiếp. Mà nhóc tỳ là người trong cuộc lại không có một chút giác ngộ, nó như người đứng ngoài cuộc đã sớm quên hết những chuyện kia.
"Tiểu ca ca, bây giờ chúng ta đi đâu?" Thanh Phong hỏi.
"Trở về tổ địa thật sự của tộc chúng ta, chờ vết thương của đệ khỏi hẳn, tiện thể điều dưỡng thân thể một chút cũng đợi thực lực của huynh càng mạnh hơn chúng ta lại đi Bổ Thiên các."
"A, tổ địa thật sự?" Nhóc Thanh phong giật mình mở to mắt.
"Hí hí hí..." Độc Giác Thú ngẩng đầu hí dài, lân phiến trên người nó lấp lánh ánh bạc rực rỡ, chở hai đứa bé bay lên trời, vượt qua khe suối hướng phương xa bay đi.
Trong Đại Hoang có rất nhiều mãnh thú, dọc theo con đường này không thể tránh được huyết chiến, nhưng nhóc tỳ đã đi qua một lần nên lần này trở về thuận lợi hơn nhiều.
Trên đường, lúc Thanh Phong nghe được một mình tiểu ca ca lại ở trong Đại Hoang xông qua ba trăm ngàn dặm thì nó rất kinh ngạc mà há hốc mồm, nó cảm thấy nếu tin này truyền về Thạch quốc chắc chắn sẽ dẫn ra sóng to gió lớn.
"Có một cái tổ chim rất lớn ở đằng kia, bao phủ cả đỉnh núi."