Vương Hầu chân chính sẽ xuất hiện. Sau khi quản gia nghe thấy vậy liền lập tức ngồi phịch ở đó, mặt trắng bệch, không có chút huyết sắc nào. Người hắn lạnh run, đến hàm răng cũng đang va vào nhau lập cập.
Hắn vô cùng sợ hãi. Nếu việc này bị điều tra kỹ thì những người liên quan đều sẽ bị giết sạch. Hiện tại đã có thể đoán được không lâu nữa thôi đầu người sẽ lăn lông lốc.
Vương Hầu tức giận sẽ có máu chảy khắp nơi, xác phơi mười vạn dăm, ai cũng không ngăn được! Hắn chẳng còn đường nào để mà sống. Thiên hạ rộng lớn cũng không có chỗ cho hắn dung thân.
Đừng nói là hắn, ngay Vũ Mông cũng đang hoảng sợ. Hắn đi qua đi lại, trong lòng sợ tới cực điểm. Việc này đã bị làm lớn chuyện rồi, với khả năng của hắn thì căn bản không thể che giấu được. Đó là tổ địa của Thạch Tộc, không được khinh nhờn.
"Không phải thuộc hạ làm. Việc này phải làm sao bây giờ..." Tên quản gia ngồi co quắp ở đó, hai mắt vô thần. Hắn đang không ngừng lặp lại lời mình nói, không còn vẻ oai phong như ngày thường nữa.
"Cút ngay!"
Vũ Mông nổi giận, nhấc chân đá vào người tên quản gia, lập tức có tiếng xương gãy vang lên. Tên quản gia hét thảm, miệng phun máu tươi, người bay ngang ra ngoài rồi đập vào ngọn giả sơn ở không xa.
"Ầm" một tiếng, ngọn giả sơn bị sụp đổ và chôn hắn ở phía dưới, khói bụi mịt mù.
Vũ Mông mặt trắng không râu, lúc không ra oai thì không có mạnh mẽ giống như cường giả bình thường. Nhưng lúc này trong mắt hắn lại lộ rõ hung quang, mấy lần định ra tay g**t ch*t tên quản gia, nhưng cuối cùng hắn lại do dự. g**t ch*t tên quản gia này cũng vô dụng. Lấy sức mạnh to lớn của Thạch Tộc thì nếu muốn điều tra sự việc này sẽ không bỏ sót bất cứ thứ gì.
Sau đó, hắn lại rùng mình một cái. Lúc hắn đang định diệt khẩu, tông lão ở trong tộc có phải cũng đang có ý nghĩ đó hay không? Họ có trực tiếp ra tay xử hắn hay không? Bởi vì việc lần này thật sự đã bị làm rất lớn chuyện, cực kỳ nghiêm trọng và quá đà.
Trong một tòa thành lớn tại Tây Cương, mấy cường giả sử dụng ra bảo cốt nguyên thủy quý hiếm, ký hiệu lấp óe, hóa thành một tòa tế đàn nhỏ cổ xưa. Bọn họ đặt một lá thư lên trên.
Hào quang lóe lên một cái, lá thư liền biến mất.
Cùng lúc này, tại Thạch Quốc rộng lớn, ở trong Hoàng Thành, mấy khối bảo cốt của Thái Cổ Di Chủng phát sáng, hóa thành một cái tế đàn còn lớn hơn. Hào quang lóe lên ở phía trên rồi xuất hiện một lá thư.
"Cái gì? Tổ địa thứ hai đã bị thiêu rụi bằng một mồi lửa rồi ư? Thật là to gan lớn mật mà!"
Một vị tông lão sau khi đọc thư bèn lập tức nổi giận. Thạch Quốc thống trị giang sơn hàng tỷ dặm, chính đang trong thời kỳ đỉnh cao, thế mà việc như vậy lại xảy ra. Thật là không thể tưởng tượng nổi.
"Mau chuyển thư đi!" Ông ta hét lớn. Lá thư bị sao chép thành rất nhiều bản. Bản chính đương nhiên là để Nhân Hoàng đọc, bản sao thì chuyển cho các vị Vương Hầu họ Thạch. Việc này quá lớn rồi, ông ta coi đây là lời khiêu khích tới toàn bộ Thạch Tộc.
"Ầm!"
Ngày này, Hoàng Đô giống như nổ tung, gây nên sóng to gió lớn, sau đó triệt để sục sôi. Rất nhiều người đang bàn luận sôi nổi. Đơn giản không dám tin tất cả những việc này.
"Là ai làm? Dám nghịch thiên hay sao? Nhân Hoàng đang trong giai đoạn đỉnh cao, thần uy vô địch. Có kẻ lại dám dùng một mồi lửa thiêu rụi mảnh đất phục hưng của Thạch Tộc, gan đúng là quá lớn mà!"
"Lẽ nào là tử địch của Thạch Tộc. Cũng chưa đến mức đó a, dù là giao chiến thì cũng sẽ nhắm vào người sống, ai lại đi làm như thế này cơ chứ?"
"Không phải Thái Cổ Di Chủng như Li Long hay Thao Thiết chứ? Chúng có thù với Thạch Quốc, lệnh hung cầm phóng mồi lửa này."
Tin tức được truyền đi rất nhanh. Cả Hoàng Đô đều biết về sự kiện này. Mọi người cảm thấy khó mà tin nổi. Từ trên xuống dưới đều đang bàn luận. truyện được lấy tại https://webtruyenchu.com