Trong phòng gác cổng, hai người hầu ngông nghênh, hờ hững, không hề có chút tôn trọng nào với vị tiểu chủ nhân này, vừa ngồi vừa nói lão tổ tông sắp chết, đây là cười trên sự đau khổ c*̉a người khác.
"Không cho phép các ngươi nói lung tung!" Sắc mặt đứa bé tái nhợt, thân thể rất yếu, nước mắt trào ra, trong lòng rất thương tâm c*̀ng tuyệt vọng.
Nó thực sự rất sợ người thân duy nhất - tổ gia gia qua đời, nó không dứt bỏ được tình thân. Mà những kẻ hầu lại đáng hận như vậy, sau này cuộc sống c*̉a nó sẽ ra sao?
"Tiểu thiếu gia, kỳ thực bị bệnh tật triền miên như ngươi sinh sống c*̃ng rất khổ sở, ta thấy sau khi đưa ma cho lão gia tử ngươi c*̃ng nên ..." Một tên gác cổng cười gan, mặc dù không có nói ra tất cả nhưng ý tứ c*̃ng rất rõ ràng.
"Được rồi, đừng có nói nhiều nữa, đây chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, nhìn hắn c*̃ng không sống được lâu, khẳng định sẽ làm ma sớm thôi." Một tên khác cười nhạo, nói nhỏ.
"Bọn khốn nạn, ta sẽ không tha thứ cho các ngươi!" Trong mắt đứa bé ngấn lệ, hai tay bám tường, khập khiễng bước vào trong nhà.
Nó rất cô đơn, sống trong trang viên to lớn nhưng không có ai thân thích, c*̃ng chẳng có một đứa bạn chơi c*̀ng, nơi này chỉ có những kiến trúc c*̃ nát vắng vẻ, mỗi khi gió thổi qua những chiếc cửa sổ c*̃ kĩ lại vang vọng âm thanh kèn kẹt.
Đưa bé đi tiếp, đi đến một cái sân rộng rãi, đẩy một cánh cửa gỗ, khẽ gọi: "Tổ gia gia."
"Hài tử... Nếu như ông chết đi thì điều ông không an lòng nhất là cháu à." Lão nhân giơ cánh tay lên một cách gian nan, đôi tay rung rẩy quờ về phía trước, sau mấy lần mới chạm được tay đứa bé.
"Tổ gia gia, ông sẽ không chết đâu." Đứa bé rơi lệ.
"Hài tử... đừng khóc nữa." Lão nhân dùng bàn tay thô ráp vuốt nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng xám c*̉a nó, đôi mắt già nua vẩn đục rơi lệ, cực kỳ đau lòng.
"Tổ gia gia!" Đứa bé khóc lớn, chẳng biết làm gì, nó nằm nhoài bên giường, dùng sức nắm chặt tay c*̉a lão nhân, không chịu buông ra.
Lão nhân lấy bàn tay thô ráp nắm lấy tay nhỏ, đôi mắt mờ nhìn nó tràn nhập trìu mến, há mồm muốn nói điều gì đó mà lồng ngực chập trùng chẳng nói nên lời.
"Tổ gia gia, ông không được bỏ lại cháu, còn mình cháu sẽ ra sau bây giờ?" Đôi mắt đứa bé tràn ngập đau thương, lay lay cánh tay c*̉a lão nhân.
Trong vài năm qua, mấy vị lão gia tử lần lượt qua đời, người này tiếp người kia, khiến nó cực kỳ đau lòng, bây giờ chỉ còn duy nhất lão nhân - người thân nhất c*̉a nó c*̃ng sắp mất, để lòng nó sinh ra sợ hãi.
"Hài tử..." Lão nhân há mồm, muốn nói gì đó nhưng c*̃ng chỉ được hai chữ này, đôi mắt ảm đạm, chỉ có thể thở mạnh.
Ở ngoài cửa, đôi mắt to c*̉a nhóc tỳ đỏ chót, qua mấy ngày quan sát nó tin chắc không có cao thủ nào ở đây nên đã bí mật lẻn vào điền trang không một tiếng động nào.
Nó đẩy cửa đi vào, lau khô nước mắt, nhìn lão nhân nằm trên giường, nức nở nói: "Tổ gia gia."
"A, ngươi...." Đứa bé kia sợ hãi, sắc mặt tái nhợt.
Lão nhân ở trên giường nghi hoặc, ở thời khắc hấp hối này lại thấy một đứa trẻ chưa từng gặp mặt gọi lão như thế, lão nhìn nó một cách mờ mịt.