Núi lớn nơi đây nối nhau liên tiếp, nguy nga bàng bạc, toàn thân núi đều phủ một lớp tro nâu, không biết vì nguyên nhân gì mà không hề có thảm thực vật, khắp nơi đều là núi trọc.
Có rất nhiều nham thạch to lớn nằm lỏm chỏm giữa đường, chúng nó có khi nặng từ mấy vạn cân đến mười mấy vạn cân.
Nhóc tỳ phát hiện bộ lông màu vàng kim của Bóng Lông dựng đứng tua tủa liền bất ngờ, rồi đột nhiên tới nó cũng lạnh cả người, cảm thấy một hồi sợ hãi, đây là bản năng của nó chứ không phải đã thấy cái gì.
Lông tơ trên người nó dựng đứng, mắt to quét xung quanh cố gắng phát hiện nguy hiểm nhưng cái gì cũng không thấy.
"Bóng Lông, mày phát hiện gì thế?" Nhóc tỳ hỏi nó.
Bóng Lông màu vàng kim to bằng nắm tay chỉ gào lên, mắt tròn vo nhìn trừng trừng, nó cũng bị kín miệng không nói được, bản năng cho biết nó đang gặp nguy hiểm, cảm giác buồn bực bất an.
Cuối cùng thì bốn vó của Độc Giác Thú cũng bồn chồn đạp đạp, cũng bắt đầu bất an, nó cảm ứng được một khí tức kinh khủng và không muốn chạy giữa vùng dãy núi này nữa.
"Chít chít.." Đột nhiên Bóng Lông như hóa thành một tia kim quang nhảy ra ngoài, nó phi thân giữa các núi đá chạy vào nơi sâu trong dãy núi.
"Bóng Lông, đừng làm bậy!" Nhóc tỳ kêu to thúc ngựa đuổi theo.
Độc Giác Thú cực kỳ không muốn nhưng cũng không thể chống đối nhóc tỳ, cái sừng lấp lóe ra ngân quang phát ra âm thanh nổ lách cách, có Phù Văn hội tụ trong đó.
Chạy cấp tốc mấy chục dặm thì đội nhiên Bóng Lông ngừng lại, mắt của nó bỗng nhiên ngơ ngác vì mất đi cảm ứng, cũng không cảm giác bồn chồn nữa rồi.
Vùng núi phía trước xanh um tươi tốt, cổ mộc che trời khác xa vùng núi trọc này, nơi đó sinh cơ bừng bừng, cây cỏ phong phú, có cả điểu tước và mãnh thú qua lại.
Nhìn lại vùng núi đá to lớn này thì núi tảng phủ tro nâu nặng nề tử khí, cây cỏ không mọc nổi thật hoang vu, lại không biết sương mù ở đâu lượn lờ che phủ như là có ma quật đã phủ bụi vô tận năm tháng sắp mở ra.
"A, chúng ta tới đâu thế này?" Nhóc tỳ kinh ngạc, nó tưởng rằng có nguy hiểm phía trước chứ không ngờ rằng nơi đây cả cỏ cũng không mọc.
"Rắc rắc!"
Nơi sâu trong dãy núi vọng ra âm thanh kỳ quái, cứ như là địa tầng đang nứt toạc, đá tảng đang di động mà tạo ra âm thanh như xích sắt ma sát cộng âm.
Ở nơi nặng nề tử khí này thế mà đột nhiên xuất hiện âm thanh cứ như đến từ địa ngục, sương mù phun trào, một cỗ khí tức thảm liệt phun trào.
Một tiếng "Ầm" vang lên, đột nhiên vài ngọn núi lớn đổ nát mà không dấu hiệu báo trước, tung lên vùng sương mù màu tro nâu thật dọa người.
"Đó là.." Nhóc tỳ mở to mắt, mà Độc Giác Thú thì run rẩy gần như sắp quỵ xuống.
Bóng Lông gào rú chít chít nhảy lên vai nho tỳ, nó nhe răng múa vuốt nhìn về nơi xa kia rất nôn nóng cùng bất an.
Vài ngọn núi lớn sụp đổ, đại địa nứt toạc, khe nứt kia sâu hoắm dọa người đến mức có thể nuốt gọn một ngọn núi lớn, đem ngòm không thấy đấy. Thế mà ngay lúc này, một cái móng vuốt màu xanh bỗng dưng thò ra, nó bị trói bởi một cọng xích kim.
"Trời đất, sinh linh gì thế này" Nhóc tỳ khiếp đảm.
Chỉ là một cái móng vuốt mà đã lớn hơn rất nhiều ngọn núi gộp cùng một chỗ, bởi vì nó moi móc lên mặt đất nên mới khiến rất nhiều núi lớn đổ sập, đại địa nứt ra.
Sương mù như biển, bụi bặm mịt mù, móng vuốt khổng lồ vươn lên trời cao giãy giụa kịch liệt như muốn thoát khỏi trói buộc.
Ở giữa miếng thịt đệm to lớn và móng vuốt không sắc bén lăm có đông kết một tầng vỏ nham thạch, tầng nham thạch này thậm chí ngăn nó rút móng vuốt ra vào, có thể thấy nó bị trói ở đây đã từ rất nhiều năm tháng.