Sáng sớm, sương mù lượn lờ khắp núi rừng. Một tia sáng đỏ xuất hiện ở trên đỉnh núi, mặt trời mọc lên chiếu xuống ánh nắng ấm áp nhuộm màn sương sớm thành màu vàng nhạt, lưu động ánh sáng.
Người của Thạch Thôn sớm đã thức giấc. Bọn trẻ đang đón ánh bình minh mà tập luyện, miệng hít thở tinh khí. Đứa nào cũng cường tráng như Tỳ Hưu non vậy.
Nhóc tỳ ngồi ở bên cạnh nhìn bọn nó, vì sắp phải đi xa nên trong lòng nó có chút không nỡ. Tử Vân, Đại Bằng, Tiểu Thanh đang ỷ ôi bên cạnh. Chúng không muốn Thạch Hạo đi một chút nào, dứt khoát đòi đi theo nhưng nó lại không cho.
Con đường này quá nguy hiểm. Ba trăm ngàn dặm, hành trình dài như vậy phải đi qua không biết bao nhiêu là dãy núi, trên đường ắt sẽ có rất nhiều nguy hiểm. Đi xuyên qua núi lớn nguy nga thường có thể nhìn thấy những bóng hình khổng lồ lướt qua bầu trời. Các loại hung cầm kh*ng b* không biết tên thực sự là không ít.
Lúc nhóc tỳ đi tu hành từng tận mắt nhìn thấy một con chim lớn dài năm mươi mét lướt qua, nó phun ra một ngụm lửa, trực tiếp nung một đỉnh núi thành dung nham. Lần khác nó còn thấy cả một con hung cầm dài hơn trăm mét lao vào trong tầng mây rồi quắp lấy một con Giao và xé thành hai mảnh. Hung cầm nuốt con Giao vào trong bụng, máu tươi trút xuống phía dưới như mưa.
Tử Vân, Đại Bằng và Tiểu Thanh mặc dù bất phàm, có thể phi thiên độn địa, nhưng dù sao chúng vẫn chưa trưởng thành. Lộ trình dài như vậy nếu cưỡi bọn nó thì thực sự quá nguy hiểm.
Có trời mới biết lúc nào tự dưng có một con hung cầm chui ra từ trong dãy núi nào đó và xé xác bọn nó.
Hung cầm giương cánh hiên ngang, bay lượn ở trong thiên địa. Chúng có tốc độc cực nhanh nhưng lại quá bắt mắt, có thể trở thành mục tiên săn bắt của một vài vị bá chủ trên không. Có thể còn nguy hiểm hơn so với việc đi xuyên núi rừng.
"Nhóc tỳ cậu thật sự phải đi sao?" Bọn trẻ thu công, tất cả đều xúm lại.
"Ừ!" Tiểu Thạch Hạo gật đầu. Hôm qua nó đã quyết định rồi, hiện tại sẽ không thay đổi nữa.
"Ba trăm ngàn dặm. Xa thật đấy. Bọn mình vẫn còn nhỏ như vậy, tại sao cậu lại phải đi xa như thế cơ chứ?" Bọn trẻ trợn tròn mắt. Con số thiên văn như thế này khiến bọn nó quáng mắt.
"Vậy lúc nào thì cậu đi?"
"Ngày mai!" Nhóc tỳ liếc sang đám Độc Giác Thú ở không xa. Không thể bay ở trên trời, vậy thì bắt một con hung thú tốc độ nhanh để cưỡi cũng được.
"A. Cậu muốn bắt một con Độc Giác Thú à?" Bọn trẻ đều lộ ra vẻ hưng phấn. Chúng nó sớm đã muốn làm vậy rồi, chỉ là thực lực còn chưa đủ mà thôi.
Kể cả là đám thanh niên trưởng thành như Thạch Lâm Hổ hay Thạch Phi Giao cũng vẫn đang lên kế hoạch. Nhưng họ lại không dám hành động l* m*ng. Bọn Độc Giác Thú toàn thân trắng tinh, vẩy bạc lấp lóe đó rất mạnh, không phải người bình thường có thể hàng phục được.
Đương nhiên, bọn chúng nổi tiếng cũng không phải vì chiến lực. Đối với tốc độ một ngày vạn dăm của bọn nó mà nói thì cái gọi là 'mạnh' đó cũng chẳng thấm vào đâu.
Nhóc tỳ đứng dậy, quyết định chọn một con Độc Giác Thú cao lớn thần tuấn ở trong số đó. Cả người nó giống như một ngọn lửa đang thiêu đốt, tứ chi thon dài, thân hình cường tráng. Mắt nó như thủy tinh, trên trán mọc một cái sừng có ngân quang lượn lợ xung quanh.
"Chính là nó rồi."
Tiểu Thạch Hạo chọn xong mục tiêu liền lách qua Thạch Thôn và chui vào trong bụi cây để chặn bọn Độc Giác Thú từ bên kia. Bọn trẻ đều mở to mắt, nín thở và tĩnh tâm quan sát.