Khối xương trắng loáng này có thể nói là báu vật, ghi chép lại rất nhiều huyền bí như bản chất của Phù Văn, hình chạm khắc cảnh hung thú Thái Cổ quyết đấu cùng thần linh, tất cả đều diễn giải từ lúc nguyên thủy nhất.
Nhóc tỳ ngây dại, mê man không gì sánh nổi mà ôm khối xương óng ánh, mỗi một giờ một khắc đều không ngừng lĩnh ngộ lẫn suy tư, cứ như đã nhập ma. Thậm chí nó tu luyện chuyên tâm đến mức mà đi thẳng đến hồ nước, mãi đến khi nước ngập đến sặc mũi mới giật mình tỉnh lại, khiến cho tộc nhân phải dở khóc dở cười.
"Tui cầm một bát sữa thú hươ hươ trước mặt nó vậy mà mặt nó cứ đơ ra, thiệt không bình thường nha."
"Tiêu rồi, nhóc tỳ ngu người rồi, có khi nào sẽ khùng luôn không ta?"
Một đám nhóc con thầm thì, thấy bộ dáng của nó thì đều coi như là đã nhập ma.
"Đừng lao tâm qua cháu, cẩn thận không thì bị thương." Lão tộc trưởng căn dặn nghiêm túc, nhóc tỳ hộc máu không chỉ một lần, dù thân thể nó mạnh mẽ thì cũng cần phải chú ý.
Nhóc tỳ tập trung rất chuyên chú đến quên ăn quên ngủ, khối xương trong suốt chưa từng rời khỏi bàn tay, nó nghiền ngẫm chăm chú đọc dữ kiện như du hành xuyên về quá khứ, chìm đắm trong đó như cùng hòa chung vào khối cốt.
Nó đang đọc đọc một trận chiến mẫu khác, một con Kim Sí Đại Bằng chiến với thần linh, phù hiệu trên khối xương cực kỳ dày đặc, mà hình chạm khắc cũng rất nhỏ, thế nhưng vậy mà lại từ khối cốt hiển hiện ra vô cùng chân thực.
Nhóc tỳ càng ngày càng chăm chú, con mắt chưa chớp lần nào, tinh khí thần tập trung như hòa nhập sâu vào trong khối xương, tập trung như thế thì cảnh sắc hiển hiện ra từ hình chạm cũng khác nhau.
Con Kim Sí Đại Bằng tỏa ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, rồi sau đó toàn thân càng phát sáng rực, nó hiện ra từ trong khối xương mà cứ như được đúc thành từ vàng ròng, sinh động đến mức sắp bay ra ngoài.
Nó quyết chiến cùng thần linh kịch liệt không gì sánh nổi, cả hai đều bị thương, cả người nó dính đầy thần huyết trộn lẫn máu vàng kim của chính mình, quả thật bá tuyệt thiên địa, cánh lớn màu vàng kim che đậy cả bầu trời tỏa khí thế sắc bén kinh thiên.
Không có ghi chép Bảo Thuật kinh thiên, chỉ trình bày diệu dụng của Phù Văn một cách chính thống, phác họa ra các đường nét chỉ điểm những mấu chốt trong trận chiến này, đúng là thâm ảo vô cùng.
Nhóc tỳ chỉ mới nhìn bức hình thứ nhất mà đã đã nhập ma trầm mê không tỉnh dậy, khi tinh thần bị suy kiệt cực hạn thì mới ói ra một bụm máu to rồi mở mắt.
Tộc nhân nhìn thấy cảnh này không ai không đau lòng, nhóc tỳ tập trung đến mức say mê như thế sẽ không tốt, họ dồn dập khuyên can đừng có cố thế nữa.
"Dạ, cháu biết, những hình chạm khắc đó quá thâm ảo, cháu không thể tham ngộ liền ngay được, tất cả cứ từ tốn mà tìm tòi thì tốt hơn." Nhóc tỳ nghe theo khuyến cáo, đồng ý rút kinh nghiệm. nguồn https://webtruyenchu.com
Một trận mẫu như thế, những hình chạm khắc như thế, nếu như truyền ra bên ngoài thì sẽ gây ra sóng to gió lớn, mặc dù không có diễn hóa Bảo Thuật nhưng tuyệt đối có thể gọi là "Chiến Thần đồ lục".