Mới nhỏ xíu mà đã nâng lên được thần thiết mười vạn cân thiệt là quá kinh khủng, đây là một chuyện khó có thể làm được, thế nên mới được gọi là "cực cảnh"!
Vào thời kỳ Thái Cổ, những con thần cầm, thiên giai hung thú đều dùng mức "cực cảnh" này để phán đoán tiềm năng sau này lẫn so sánh tiềm chất để chọn làm kẻ nối dõi, không phải con thú non nào cũng có tiềm năng đến "cực cảnh".
Bây giờ thế mà nhóc tỳ đã làm được, nó nâng lên cự thạch mười vạn cân đứng sừng sững dưới ánh bình minh tràn ngập bảo huy khiến cả vùng Đại Hoang chấn động, rất nhiều hung cầm mãnh thú chạy trốn, chúng nó hoảng sợ đến mức không dám ở lại dù chỉ một giây.
"Oa, mình đã làm được." Nhóc tỳ thả tay ra buông cự thạch lăn xuống theo dòng chảy của thác nước, âm vang ầm ầm kinh thiên động địa phát ra cứ như đang có một trận động đất.
Vào giai đoạn tuổi nhỏ mà bằng vào cơ bắp đã có sức mạnh như vậy, tuyệt đối có thể xưng là kinh thế, một thành tựu siêu phàm. Bình thường thì những phàm thai căn bản không thể làm được.
Nhóc tỳ đứng trên một khối cự thạch đón ánh bình minh, dòng nước chảy xiết trắng xóa dưới chân phát ra âm thanh như tiếng sấm, ầm vang rung động cả vùng loạn thạch sơn. Thân thể nó cường tráng mà trong suốt như tỏa ra một loại ánh sáng lộng lẫy, khí lực cứ như là dùng mãi không hết, cực cảnh mười vạn cân đã bị nó phá vỡ, đồng thời cũng đặt được nền móng vững chắc nhất.
"Mình có thể xem 'Nguyên Thủy Chân Giải' rồi, thế nhưng có lẽ nên mạnh hơn chút nữa thì tốt hơn !" Nhóc tỳ tự nói, cực cảnh đã bị đánh vỡ nhưng đó chưa phải là cực hạn của nó.
Nó không dừng lại ở bước này mà dự định sẽ rèn luyện thân thể một thời gian nữa để đạt đến cảnh giới càng cao hơn, nó muốn thật nghiêm khắc với bản thân để vượt lên chính mình!
Một ngày rồi một ngày trôi qua, dù cho có gió mưa bão bùng thì nó vẫn không hề dừng một ngày nào, hiện tại cũng đã được bảy tuổi.
"Ầm!"
Sấm vang chớp giật, mưa to vần vũ, hồng thủy khắp Đại Hoang lan tràn, rõ ràng là ban ngày thế mà sắc trời đen kịt đến mức thò tay không thấy năm ngón thật dọa người, chỉ có đôi khi tia chớp chi chít ngập trời thì đại địa mới vụt sáng lên.
Giữa cơn mưa gió bão bùng, một bóng dáng nhỏ xíu đang chạy nhanh, nó nâng một cự thạch mười vạn cân đi ngược dòng cơn lũ đá, dùng sức thân thể mà đối kháng với uy lực của trời đất.
Đây đã không phải là một dòng thác đá mà thật sự là một cơn lũ đá!
Sóng lớn ngập trời, núi đá giữa cơn hồng thủy này bị cuốn phăng như bỡn, hết mảnh rừng nguyên thủy này tới một mảnh rừng rậm khác bị hủy diệt, thiên uy khó có thể chống lại! Nhân loại trước tự nhiên to lớn lộ rõ sự yếu đuối cùng bé nhỏ đến đáng thương.