"Nguyên Thủy Chân Giải?" Nhóc tỳ kinh dị. Cái tên này mới nghe đã biết vô cùng bất phàm. Cục xương này từng được một luồng sáng bao phủ, rơi cùng Liễu Thần xuống Thạch Thôn, chắc hẳn lai lịch rất động trời.
Bóng lông to bằng nắm đấm kêu 'chi chi' mãi không ngừng. Nó vò đầu gãi tai, nhào vào trong tay nhóc tỳ giống như một con gấu túi ôm một cục xương trắng óng ánh. Nói cái gì nó cũng không chịu buông ra. Giống như ý của nó là cái này thuộc về nó, không ai có thể cướp được.
"Xin Liễu Thần chỉ điểm. Nguyên Thủy Chân Giải rốt cuộc phải tu hành như thế nào vậy?" Tộc trưởng hỏi hộ cho nhóc tỳ. Việc này có liên quan tới tương lai của nó.
"Muốn tìm hiểu Nguyên Thủy Chân Giải cần phải tạo ra cơ sở vững chắc nhất. Lúc còn nhỏ, ở Bàn Huyết Cảnh nhất định phải giống như Thái Cổ Hung Thú Thiên Giai non, dùng sức cơ thể nâng được thần thiết mười vạn cân. Hơn nữa còn phải mài dũa để tinh thần và ý chí cứng hơn sắt thép. Như vậy mới được!" Cây liễu lên tiếng, nói ra một câu khiến lão tộc trưởng run sợ.
Việc này quá khó khăn. Một đứa bé làm sao có thể làm được? Cho dù là cao thủ trưởng thành cũng không thể. Không sử dụng sức mạnh thần bí của Cốt Văn liệu có mấy ai có cơ thể mạnh như vậy.
"Cháu sẽ nỗ lực để cố gắng làm được trong thời gian sớm nhất." Nhóc tỳ nghiêm túc gật đầu. Nó lộ ra ánh mắt kiên nghị.
Sau cái ngày này, Thạch Hạo bắt đầu công cuộc tu hành gian khổ. Nó thỉnh thoảng lại được cây liễu chỉ điểm, nghiêm túc rèn luyện cơ thể, cường gân tráng cốt.
"Ầm ầm ầm!"
Đại địa run lên, khói bụi mù mịt.
"Mẹ ơi. Nhóc tỳ đang làm cái gì vậy. Nó đang vác một con Long Giác Tượng chạy từ trong núi ra đây?"
Mới sáng sớm bọn trẻ đã trợn mắt há mồm. Không chú ý thì còn cho rằng có một mãnh thú khổng lồ đang xông về Thạch Thôn. Nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy nó đang bị vác cách mặt đất và không ngừng dãy dụa.
Ở phía dưới Long Giác Tượng có một thằng bé. Nó vác cơ thể khổng lồ của Long Giác Tượng, để nó chổng bốn vó lên trời và chạy về phía Thạch Thôn. Mỗi một bước chân đều khiến mặt đất run lên không ngừng.
Long Giác Tượng vô cùng to lớn. Mỗi một con đều nặng mấy vạn cân. Toàn thân chúng chi chít vảy. Trên đầu có một đôi sừng rồng khổng lồ, vô cùng hung tợn.
Nhưng lúc này nhóc tỳ lại hàng phục được một con. Nó cứ vác như vậy mà chạy tới. Một đám trân cầm đang uống nước ở bên bờ hồ cũng đều kinh ngạc. Chúng ngẩng đầu lên và nhìn với ánh mắt khó tin.
Bọn trẻ chính đang luyện công ở bên bờ hồ xanh thẳm. Lúc này tất cả đều dừng lại, bọn nó chấn động mà cũng hưng phấn. Việc này quá là kinh người. Đây không phải giết xong mang về mà là bắt sống một con Long Giác Tượng mấy vạn cân rồi vác về. Thực sự là khiến người ta hết nói.
"Ầm" một tiếng. Nhóc tỳ ném Long Giác Tượng ở đầu thôn. Một đám đàn ông tráng niên nghe tiếng liền lập tức chạy đến, giải quyết con mồi khổng lồ này ngay tại chỗ.
"Chi chi!" Bóng lông nhảy từ vai của nhóc tỳ lên đầu của con voi. Nó kêu không ngừng giống như đang tuyên bố con vật này là thuộc về nó.
"Sức mạnh của nhóc tỳ mày thật sự quá dọa người rồi đó!" Bọn trẻ vây tới, mồm năm miệng mười. Sự hưng phấn và mong đợi của bọn nó không cần nói cũng biết.