"Đương nhiên là đã nhìn thấy rồi!" Nhóc tỳ nhỏ giọng gật đầu.
"Thu phong trảm hoàng diệp, dã hỏa thiêu khô thảo, hàn phong hô khiếu quá, xuân lai trừu chi điều.*" Cây liễu truyền âm
*Gió thu rụng lá vàng, lửa rừng đốt cỏ khô, gió lạnh gào thét tời, xuân tới cành tốt tươi.
Cây cỏ héo úa rồi sẽ lại tốt tươi. Đây là chuyện rất tự nhiên. Nhưng lúc này lại tác động cực lớn đến nhóc tỳ. Nó đã hiểu được ý của cây liễu.
"Liễu Thần. Người nói là Chí Tôn Cốt ở trong người cháu vẫn sẽ có ngày tái sinh sao?" Mắt nhóc tỳ sáng rực ngấn nước mắt, trong sự non nớt lại có tinh thần phấn chấn bừng bừng.
"Vạn vật đều không có tuyệt đối. Ta chỉ nói ra một loại khả năng mà thôi." Cây liễu không phủ nhận.
Nhóc tỳ lập tức nắm chặt tay. Mắt nó phát ra ánh sáng rực rỡ, trong đó có một loại khát vọng và một loại chờ mong.
Mặc dù nó rất cởi mở, không cho rằng một cái Chí Tôn Cốt có thể quyết định được cuộc đời của nó. Nhưng nghĩ tới việc đó vốn là thứ thuộc về mình, nhờ vào nó mà có thể sánh với Chân Hống, Kim Sí Đại Bằng vậy mà lại bị người khác cướp đi một cách tàn khốc rồi cấy vào trong người vẫn làm cho nó cảm thấy rất mất mát.
Hiện tại giống như có một luồng ánh sáng chiếu vào sáng nội tâm nó, làm cho đấu chí của nó càng thêm mạnh mẽ.
"Liễu Thần. Người có thể nói cụ thể được không? Xin hãy chỉ điểm cho cháu." Nhóc tỳ mắt to có thần, trắng đen rõ ràng. Thoạt nhìn nó rất non nớt nhưng cũng có một loại xán lạn.
"Thật ra cũng chẳng có gì để nói cả. Đạo lý đơn giản và giản dị nhất đều ẩn chứa bên trong các sự vật bình thường. Cổ thụ bị gãy có lẽ sẽ chết đi vì sinh cơ khô cạn. Giống như rau hẹ, lúc mới trồng thì nhỏ bé và ố vàng, nhưng cứ thu gặt một gốc thì lại biến thành màu xanh đậm, từ từ trở nên cứng cáp. Cũng như con tằm. Nếu bị kẹt ở trong kén, nó sẽ tự nghẹn chết. Nhưng nếu phá kén mà ra thì sẽ lại biến thành bươm bướm, xinh đẹp rực rỡ. Đây là một lần niết bàn, siêu thoát quá khứ."
Liễu Thần bình tĩnh giảng giải những việc không thể bình thường hơn.
Đôi mắt của nhóc tỳ lại càng thêm sáng sủa. Nó nhìn thân cây cháy đen và một cái cành non duy nhất còn sót lại ở trên Liễu Thần, nói: "Cũng giống như Liễu Thần. Ở trong hủy diệt lại tỏa sáng sinh cơ. Tương lai sẽ càng thêm mạnh mẽ. Đây là một loại mài giũa, cũng là hồi tu hành không giống người thường. Sau khi niết bàn nhất định sẽ vượt xa quá khứ.
"Ngộ tính của cháu rất tốt. Nhưng tình hình của ta... Cháu đừng liên tưởng lung tung nữa." Cây liễu truyền âm, không ngờ lại mang theo ý cười nhàn nhạt và sự chấn động tâm tình hiếm thấy.
"Liễu Thần. Chính người đã cứu cháu sao?" Nhóc tỳ giống như nhớ ra được chuyện gì. Lúc đó nó yếu ớt như vậy, thân thể xảy ra sự thoái hóa nghiêm trọng, suýt nữa đã chết đi.