"Bốn vị lão tổ ở đây rồi thì sẽ chẳng có việc gì nữa, ta nghĩ việc Nghị nhi bị đánh gãy xương cốt cũng chỉ để Tử Lăng xả ra một phần bực bội mà thôi." Một vị tông lão khác bình tĩnh nói.
Thạch Tử Lăng nhấc lên chiến mâu, cổ họng hét vang một tiếng như một con phi thiên thần ma đến từ trên bầu trời, từ trong cơ thể hiện lên một con Thái cổ hung thú cùng theo hắn đánh giết về phía trước.
"Xèo!"
Thạch Nghị ngẩng đâu, trong đôi mắt thâm thúy như có cảnh tượng nhật nguyệt chuyển động, ngân hà vẫn lạc cực kỳ đáng sợ, sau đó liền có hai chùm sáng rực rỡ do vô số phù văn tạo thành bắn nhanh phía bầu trời.
Lần thứ hai hắn tiếp tục làm thiên địa hỗn loạn để quấy rối Thạch Tử Lăng thi pháp, thế nhưng lần này vẫn vô dụng, hoàng kim chiến mâu quét qua liền cộng minh cùng trời đất, vạn trùng cơn sóng hoàng kim dâng trào trấn áp thập phương.
"Phốc" một tiếng, mấy vị tông lão thổ huyết bị đánh bay ra ngoài, Thạch Lạp lảo đảo rơi xuống, mỗi bước lão phun ra một ngụm máu suýt nữa đã khiến Thạch Nghị bị ngã, thân thể lão run rẩy dữ dội như sắp ngã chổng vó bất cứ lúc nào.
"Gàooooooo!" Đầu hung thú bên người Thạch Tử Lăng cũng phát hung uy rung chuyển trời đất, khí tức hung sát như biển khuếch tán tứ phương.
Tứ đại tông lão lại bị chấn thương lại bị thổ huyết một lần nữa .
"Đánh tiếp!"
Bốn người cùng vây công xông về phía trước.
Mấy người chiến đấu khiến bảo thuật ngút trời, thập phương đều đang rung rẩy, ánh sáng nơi này vô cùng thịnh liệt, Thạch Tử Lăng như một vị thiên thần màu vàng tung hoành xung kích giữa bốn đại cao thủ vây công mà vẫn chiếm được thượng phong!
Đại chiến trở nên càng gay cấn tột độ, bốn vị tông lão đều đẫm máu mà Thạch Tử Lăng càng đánh càng hăng, ánh sáng thần thánh ngập trời gây ra một áp lực khiến cho đám người xung quanh phải nghẹt thở.
Đột nhiên, một luồng ba động kh*ng b* tỏa ra từ trên người Thạch Lạp, lão giống như một vị thái cổ thần quân xuất thế chấn động thiên địa mênh mông, b* ng*c của lão đang rực sáng.
"Hả?" Thạch Tử Lăng cả kinh.
Chuyển biến này quá mức đột ngột, cỗ sức mạnh kinh khủng này áp chế tất cả, nó ổn định hoàng kim chiến mâu và tiêu diệt cả con thái cổ hung thú bên người Thạch Tử Lăng.
Thần quang trong con ngươi Thạch Tử Lăng tăng vọt như có hai luồng tia chớp màu vàng óng b*n r* chấn tan ba động đáng sợ kia, chiến mâu trong tay lại phát sáng lần thứ hai tỏa ra một vùng phù văn ẩn hiện cực lớn khiến cả tứ phương kinh sợ.
"Ầm!"
Chiến mâu vàng kim đâm về phía trước như xuyên thủng đất trời, bài ca của chư thần vang lên, hào quang tỏa ra cực kỳ thần thánh mà chân thực, hắn đang dùng công để thủ.
Công kích của Thạch Lạp rất kh*ng b*, lão như dung hợp lại cùng Thạch Nghị, b* ng*c lão phát sáng, cả người hiện ra hoa văn phức tạp như có chư thiên huyền bí đang lưu chuyển.
Khí thế ấy quá đáng sợ chấn động ba vị tộc lão khác đều thổ huyết phải lảo đảo lùi lại, bọn họ ngơ ngác, khí tức này cũng không phải nhằm vào bọn họ mà đã mạnh mẽ như vậy.
Xa xa, đám người quan chiến như bị quả chùy va phải, thân thể bọn họ rung bần bật phải lui về sau một cách không tự chủ, có mấy người ở gần thì hít thở khó khăn, khóe miệng họ chảy máu, có người như không nhịn được mà muốn cúng bái.
"Đây là Chí Tôn Cốt của Hạo nhi" Ngay lập tức, ánh mắt của Thạch Tử Lăng trở nên băng lãnh, hắn nổi giận đùng đùng.
Thạch Lạp cõng Thạch Nghị, hai người ngưng kết cùng nhau thôi thúc khối xương mạnh mẽ này phát ra thần uy chấn động tứ phương khiến cho tất cả mọi người ngơ ngác.
Nhưng chỉ sau đòn đánh này thì tinh khí thần của Thạch Lạp đã bị thôn phệ sạch sẽ, lão không thể chịu đựng nổi mà thổ huyết không ngừng, thân thể co giật và bắt đầu xuất hiện chi chít vết rách.
Về phần Thạch Nghị trên lưng hắn thì b* ng*c nó phát ra từng tiếng răng rắc, xương cốt một lần nữa bị rạn nứt, nó bị thương nặng và phản phệ, chí tôn cốt còn chưa trưởng thành thì không nên vận dụng như thế.
Cả người Thạch Tử Lăng được kim quang như lửa bao phủ thiêu đốt cả bầu trời, hắn cường đại khiến cả đám người run sợ, hắn bị bảo cốt công kích mà chẳng có việc gì mà vẫn áp sát về phía trước.