Ánh sáng nóng rực tỏa ra, một lão già lấy ra một chuỗi cốt châu, viên nào viên nấy to như quả trứng ngỗng toả ánh sáng lấp lánh giống như một đám các ngôi sao từ Ngoại Vực bay tới, năng lượng nó phát ra thật đáng sợ.
(cốt châu: ngọc bằng xương; ngoại vực : ngoài khu vực đang sống,chỉ nơi xa xôi, như hành tinh khác, đại lục khác)
Chúng nó tạo thành một bức vẽ các vì sao, hoa văn tràn ngập tràn đầy khí thế như là một dải ngân hà buông xuống phủ lên Thạch Tử Lăng
"Mở ra cho ta!"
Thạch Tử Lăng hét lớn, cả đầu tóc đen tung bay phấp phới, trường mâu trong tay hắn vung lên, ánh sáng rực rỡ ngập trời rung động cả một vùng trời. Khoé mắt hắn sắp nứt toác cả ra, có cả huyết lệ chảy xuống, con nhỏ chịu tai ách khiến cho trái tim hắn như rỉ máu, bây giờ kẻ nào dám ngăn cản thì hắn sẽ giết kẻ đó!
Bảo Thuật kinh thiên tạo ra chú ngôn vang vọng giống như chư thiên thần linh đang tụng kinh, vô tận ánh hào quang thần thánh rơi xuống bao phủ toàn bộ không gian nơi đây khiến cho dải ngân hà kia lập tức nổ tung.
"Phá!" Đọc Truyện Online mới nhất ở https://webtruyenchu.com
Thạch Tử Lăng hét lớn, trường mâu trong tay vẩy một cái liền xuất hiện nguyên thủy phù văn liên miên, trường mâu quất thẳng về phía trước khiến ánh sáng hoàng kim phủ về phía trước.
Tiếng răng rắc vang lên, từng viên từng viên trong chuỗi cốt châu trắng xoá bị nổ tan tành, toàn bộ sức mạnh cường đại của phù văn trong hạt châu đều tiêu tán hoá thành một biển ánh sáng thần thánh lan rộng ra bốn phương.
Lúc này, rất nhiều cung điện bay lên giống như lá rụng giữa cơn điên cuồng này, chúng thật nhỏ bé đến mức thậm chí sau đó còn bị đánh tan nát trên bầu trời, hoá thành những hạt bụi.
Một chuỗi cốt châu - một Bảo Cụ mạnh mẽ như vậy lại bị đánh nát hoá thành thần tinh tiêu tan trong thiên địa thật khiến cho rất nhiều trưởng lão trong tộc đang đau lòng.
Thạch Tộc vốn là Hoàng thân, bọn họ được phong làm Vương Hầu, tuy rằng rất cường đại nhưng Bảo cụ quý hiếm cũng không được tuỳ tiệnlãng phí như vậy được. Khoé miệng lão già kia rỉ máu ra, người lão rung bần bật, nhiều chỗ trong người bị gãy xương, lão bay văng ra đập vào một toà cung điện lớn khiến cho chỗ đó nứt vỡ tung bụi mịt mù.
"Tử Lăng dừng tay, đều là người trong nhà, không được gây chiến làm tổn thương hòa khí!"
Một đám mấy lão già trong đám bụi đi ra, người bọn họ dính đầy bụi đất lẫn vết máu, trên mặt có cả vẻ giận dữ lẫn khiếp sợ, đứa cháu này thật quá mạnh mẽ đến mức thậm chí sắp bằng cha nó rồi.
"Tổn thương hòa khí? Chí Tôn cốt trong cơ thể con ta bị cướp đoạt, mạng sống thoi thóp, vậy mà một mạch nhà ác phụ sống vẫn thoải mái như cũ, việc này không tổn thương hòa khí sao?!" Thạch Tử Lăng tức sùi bọt mép, ánh sáng hoàng kim quanh thân lại càng sáng hơn chiếu rọi rực rỡ khắp một vùng như một ngọn lửa thần đang thiêu đốt. Hắn lớn giọng trách mắng lạnh lùng: "Mặc dù các ngươi là chú bác của ta, nhưng đều không phải là đối thủ của ta, trừ bỏ một mạch nhà ác phụ, người ngoài xin lui ra, bằng không thì đừng trách ta xuất thủ vô tình, đại khai sát giới!"
"Ngươi. . ." Có người đang giận dữ.
"Tử Lăng! Chuyện gì cũng từ từ nói, có cái gì mà không thể ngồi xuống nói chuyện với nhau?" Một ông lão khuyên nhủ.
"Còn có thể nói chuyện gì, các ngươi đã quyết định bảo vệ kẻ ác để kẻ bị hại tự l**m láp vết thương? Bây giờ con ta có thể sống sót hay không đều khó nói, các ngươi lại còn muốn ta ngồi xuống? Vậy thì được rồi, băm vằm ác phụ cùng Thạch Nghị cho ta!"