Trong phủ đệ to lớn, các tòa cung điện liên miên tỏa khí thế hào hùng giống như một toà Thiên cung đứng sừng sững giữa nhân gian, cả phủ như được nhuộm một màu sáng vàng óng dưới ánh tà dương trông thật nghiêm trang mà long trọng, khiến lòng người được gợi lên cảm giác thật thiêng liêng mà muốn đi cúng bái
Thế nhưng ở trong khu kiến trúc bao la hùng vĩ có khí lành bốc lên lên đó lại đang ngầm có những gợn sóng lớn ẩn chứa sát cơ. Trong một toà cung điện cực lớn, không khí khẩn trương vô cùng, mười mấy lão già ngồi ngay ngắn toát ra vô số phù văn lập loè như lúc nào cũng có thể bộc phát.
Mạng sống nhóc tỳ đang thoi thóp, sự việc Chí Tôn cốt bị móc ra đã chấn động đến cao tầng, những lão nhân bị kéo ra ngoài này đều là những nhân vật có địa vị cực cao, việc này không thể dấu diếm được bọn hắn.
Ngày thường, mười mấy người đều bế quan không để ý tới mọi chuyện trong hồng trần, thậm chí có lão tổ đã hai ba mươi năm chưa từng xuất hiện trước mặt người trong tộc mà cũng bị làm phiền được mời ra khỏi động phủ.
"Một cái trời sinh Chí Tôn vậy mà bị làm hại ngay trong tộc, làm phản rồi sao? Còn thương lượng cái gì nữa, lập tức lăng trì ,xử tử độc phụ ngay!" Một vị lão nhân tức giận.
(độc phụ : phụ nữ có chồng con độc ác-chỉ mẹ thằng Nghị)
"Tổ phụ cùng người trong tộc của nàng đều không đơn giản, bọn họ lại rất cố chấp, không nói tiếng nào mà chúng ta xử tử như vậy sẽ gây rất nhiều phiền phức khiến trong Hoàng đô lại bàn bạc lung tung, nói bóng nói gió, mà nếu giải thích ra thì tất nhiên chuyện Chí tôn cốt sẽ bị bại lộ." Một vị lão nhân khác nhẹ nhàng nói.
"Dù cho Nhân Hoàng gây ra việc này cũng phải nói rõ với người trong thiên hạ chứ đừng nói gì tới nhà nàng. Ngươi có phải là muốn bao che, tình thân lớn hơn đạo lý, muốn vì tình riêng mà làm trái pháp luật sao?" Lão già đối diện lạnh lùng mà hỏi lại, trong con ngươi hiện ra nhật nguyệt tinh hà, khí tức tỏa ra xoắn nát cả cái bàn.
Trong đại điện, phù văn dày đặc, sấm sét đan xen vô cùng kh*ng b*, mùi thuốc súng đã nồng nặc đến cực điểm.
Nhóc tỳ đang thoi thóp cũng hiện diện ở đây được người khác ôm trong ngực, người đó dùng ánh sáng thần thánh tràn đầy như biển để che chở, tẩm bổ sức sống cho nó, phòng ngừa nó vì quá suy yếu mà chết.
"Tất nhiên sẽ trừng trị nàng, nhưng để sau rồi tính. Chuyện quan trọng bây giờ là Chí Tôn cốt không được sai sót, Chí tôn phải là của Thạch Tộc ta, quyết không thể vì vậy mà tan biến." Lão nhân toàn thân đầy xích hà như đắm chìm trong thiên hoả mở miệng, ánh mắt lão bức người, gương mặt trấn tĩnh lạnh lùng.
(Xích hà : áng mây đỏ; thiên hoả : lửa trời)
"Lão Ngũ, ngươi có ý gì?" Lão già giống như Hoàng Kim Sư Tử quát hỏi, đùng một tiếng đứng dậy, nói : "Dĩ nhiên phải móc ra, lại tiếp tục để lại trong cơ thể Hạo nhi lần nữa, đồ đạc thuộc về hắn thì không ai được chiếm!"
"Lấy ra rồi sẽ rất khó nối liền ngay được."
"Chẳng lẽ chỉ vì Nghị nhi thuộc chi của ngươi mà ngươi muốn che chở đến cùng ư, Chí tôn cốt nên của ai thì là của người đó!"
Giữa hai ngươi lập loè thần quang như sơn hải gào thét, âm vang ầm ầm khiến cả toà cung điện thần thánh như đang rung động.
"Tứ ca, cũng không phải là ta vì tình riêng mà làm rối kỉ cương" Lão già trông y như Huyết Hoàng đứng dậy, lão chỉ hướng nhóc tỳ nói: "Các ngươi xem, đứa bé này suy yếu như vậy, mặc dù mỗi ngày ăn bảo dược cũng khó có thể phục hồi như cũ, sao có thể bồi dưỡng được Chí Tôn cốt lần nữa?"
(huyết hoàng : huyết phượng hoàng/ phượng hoàng lửa)
Lời này vừa nói ra thì tiếng cãi vã lập tức ít đi, rất nhiều người đều không nói thêm gì nữa, đây là sự thật, nhóc tỳ có thể sống sót hay không cũng là hai chuyện.
"Theo ta thấy, thà không cần Chí Tôn cốt cũng phải chấn chỉnh tộc quy, đem hai mẹ con kia chém hết!" Lão già tính tình nóng nảy nhất mở miệng.
Lời này vừa nói ra khiến tất cả mọi người giật nảy mình, trong tộc đã mất đi một vị Chí Tôn, chẳng lẽ còn muốn người có Trùng Đồng cũng chết nốt hay sao?