"Mẹ..." Nhóc tỳ thì thào, nó phát ra tiếng gọi yếu ớt trong lúc hôn mê, chỉ có mẹ mới là người tốt nhất, mẹ sẽ không bao giờ làm tổn thương nó, mẹ là người dịu dàng nhất.
Lúc mẹ nó rời đi nó mới mấy tháng tuổi, chỉ có một chút ấn tượng mơ hồ như thế mà thôi, nhưng hiện tại điều đó lại đã trở thành sự ấp áp mà nó khát vọng nhất. Nó muốn được say giấc trong lòng mẹ.
Nước mắt không ngừng rơi xuống từ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, nó co rúc người lại, thân thể đang run lên cầm cập, trong lúc hôn mê cuộn mình vào trong góc chiếc giường lạnh lẽo.
Trên giường ngọc ở bên cạnh truyền tới một tiếng hừ nặng nề. Thạch Nghị mặc dù còn nhỏ nhưng lại không sợ hãi, trọng đồng có thần quang ẩn hiện, nó cắn một tấm gỗ mềm, đầu túa mồ hôi, đang kiên trì chịu đựng đau đớn.
"Con ngoan, nhất định phải chịu đựng. Sau ngày hôm nay con nhất định sẽ một bước lên trời, không còn ai có thể ngăn cản sự quật khởi của con nữa, con sẽ là vị thiên kiêu chói mắt nhất vùng đất rộng lớn này." Thiếu phụ nắm chặt một tay của thằng bé, để nó lấy chút hơi ấm chống chọi lại sự đau đớn đó. Cô ta rất khẩn trương nhưng trong mắt cũng lóe lên sự nồng nhiệt vô tận.
Trên nguồn sáng đó có chi chít ký hiệu, lưu chuyển sự huyền bí của chư thiên, vô cùng khó hiểu, khiến người ta run sợ trong lòng, lúc đối mặt với nó không nhịn được muốn cúi lạy.
Thiếu phụ ánh mắt điên cuồng, càng thêm xác định, làm như vậy là đáng nhất. Cho dù là bị phát hiện, bị thanh toán, nhưng chỉ cần cấy vào trong cơ thể của Nghị Nhi là đã đáng lắm rồi. Mảnh Chí Tôn Cốt này mới bắt đầu phát triển mà đã có uy thế như thế này, nếu tương lai trưởng thành tốt thì ắt sẽ còn khủng khiếp hơn nữa.
Kim Sí Đại Bằng, Chân Hống thời Thái Cổ đều là sinh vật chí cao vô thượng dám giết thần, mà Chí Tôn trời sinh lại có thể đánh một trận với bọn nó, tương lai ai dám tranh phong đây.
"Sắp rồi, sắp xong rồi, Nghị Nhi con cố chịu đựng!" Cô ta không ngừng cổ vũ, vẻ mặt dịu dàng làm Thạch Nghị thả lỏng, chịu đựng vượt qua cửa ải này.
Nguồn sáng óng ánh, ở trong có một thiên thần đang ngủ say, phát ra hàng loạt đạo thần hoàn, chiếu sáng cả mật thất, hào quang thần thánh tuôn rơi giống như đã đặt chân được tới Thần Giới.
Lồng ngực của Thạch Nghị bị ánh sáng chói mắt lấp đầy, nó càng giãy dụa ác liệt hơn, phát ra tiếng rống như dã thú, vô cùng đau đớn, toàn thân đều ướt mồ hôi.
"Ngươi cẩn thận một chút, đừng làm tổn thương Nghị Nhi nhà ta!" Trên mặt thiếu phụ hiện lên vẻ tàn ác, nhìn bóng đen quát, cô ta càng thêm khẩn trương và sợ hãi, e sợ sẽ thất bại.
"Mặc dù có ghi chép kỹ càng nhưng dù sao cũng là Chí Tôn Cốt, cấy ghép quá nguy hiểm, làm sai một cái để nó bộc phát thì hai ta cũng có thể bỏ mạng ở chỗ này." Bóng đen như u linh trầm giọng nói.
"Ta không quan tâm, ta chỉ cần thành công thôi. Nếu trên Cốt Thư đã có ghi chép có nghĩa là đã có tiền lệ, không lý nào chúng ta lại không thể thành công." Thiếu phụ quát khẽ, khuôn mặt xinh đẹp hơi co quắp, cô ta nắm lấy tay của Thạch Nghị và nói: "Đều là huyết mạch của Thạch gia, cùng chung nguồn gốc, tỷ lệ thành công chắc sẽ càng cao. Nghị Nhi con cố chịu đựng nhé."