Ở một vùng kiến trúc không khí khoáng đạt, linh khí tràn ngập, bảo quang ẩn hiện, cung điện xếp thành cụm, trông như là thiên cung được xây giữa nhân gian, bên ngoài đại môn lại có thụy thú* trấn giữ kêu gầm gừ.
*Thụy thú: là những thần thú bảo hộ trong truyền thuyết thời cổ đại, như Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, Kỳ Lân,..
"Cha đã bắn chết con của một Tỳ Hưu huyết mạnh vô cùng tinh thuần, đã gây... đại họa rồi!" Một người đàn ông trẻ tuổi, khí chất oai hùng khiếp người đang bất an đi qua đi lại trong cùng điện.
Trong phủ vương hầu, sương ánh sáng trôi nổi mịt mờ, chim quý hót thánh thót tung cánh bay lượn tạo ra những tia hào quang trên bầu trời của vùng cung điện. Hồ nước trong phủ trong vắt, dòng chảy tỏa khắp bốn phía, có núi đá làm cảnh, cây cỏ xanh um tươi tốt, một vùng rừng cây rộng lớn trải khắp, cảnh sắc rất mỹ lệ. Đây là một nơi động thiên phúc địa, thần tinh trôi nổi khắp nơi.
"Hi vọng cha có thể nhanh thoát khỏi Bách tộc chiến trường!" Một người phụ nữ xinh đẹp bồng một đứa bé, mày ngài của cô ta nhíu lại, đượm vẻ sầu lo.
"Giờ nói cũng đâu được gì, tin tức đã truyền đến Hoàng đô, chuyện bắn chết con của Tỳ Hưu cũng đã xảy ra cách đây mấy ngày, cái gì xảy ra cũng đã xảy ra rồi." Người đàn ông trẻ tuổi nắm chặt hai bàn tay, mày kiếm dựng thẳng, chớp giật lóe lên từ sâu trong mắt, tiếng sấm vang rền vang vọng.
Đứa bé đang ngủ say chợt mở con mắt to trong veo ra, vẻ mặt ngơ ngác.
"Đừng hù con." Người phụ nữ mỹ lệ nói.
"Mấy ngày nay phiền phức quá cũng không để ý Hạo nhi được. Sao nó ham ngủ đến thế nhỉ, mà sao giờ ta lại cảm giác trong người nó có khí tức phù văn vậy?" Người đàn ông trẻ tuổi xoay người lại xem xét.
"A, chàng cũng cảm giác được rồi à, thiếp còn tưởng là ảo giác, con chúng ta còn nhỏ thế sao lại xuất hiện phù văn được chứ." Người phụ nữ trẻ tuổi nghi hoặc.
"Chẳng lẽ..." Người đàn ông cao lớn đột nhiên mở to mắt, hai luồng tia điện b*n r* ngoài cửa sổ khiến một đám thụy cầm kêu to tung cánh lên trời.
"Chàng định nói gì thế?" Người phụ nữ xinh đẹp hỏi.
"Có một số Chí cường giả chân chính của Nhân tộc cuối cùng cũng sinh ra được Thánh cốt, có Nguyên thủy ấn ký và Nguyên thủy bảo thuật của chính mình!" Giọng nói người đàn ông vang vọng, sau đó lại càng kích động: "Có một số người cá biệt lại là trời sinh đã có Nguyên thủy bảo cốt, như là đám Kim Sí Đại Bàng hay Chân Hống sinh ra đã có sẵn, gọi cái này là Chí tôn cốt cũng không nói quá."
Người phụ nữ xinh đẹp nghe thế giật mình, ánh mắt lộ vẻ không thể tin được nhìn đứa trẻ mình đang bồng, thậm chí cô ta căng thẳng đến mức hai tay run run.
"Để anh tra xét thật kĩ xem nào!" Người đàn ông nhanh chóng đi tới. Bạn đang xem tại Truyện FULL - https://webtruyenchu.com
Đứa bé rất tò mò không biết bọn họ sắp làm gì, nó chớp đôi mắt to, vui vẻ dang đôi tay bé nhỏ như đòi được bồng.
Sau khi người đàn ông tra xét một phen, hắn khiếp sợ đến mức đầu ngón tay cũng run rẩy, vẻ bình tĩnh quyết đoán thường ngày hoàn toàn biến mất: "TRỜI SINH... CHÍ TÔN CỐT!"
Chuyện này mang ý nghĩa to lớn! Đứa bé này tương lai có thể sánh vai cùng hung Thái cổ được trời ưu ái, có thể chinh chiến với Chân Hống, Kim Sí Đại Bàng có huyết mạnh tinh thuần đến hoàn mỹ, Nguyên thủy bảo thuật của nó sẽ danh chấn thiên hạ, được ghi khắc vào lịch sử của Nhân tộc.
Người phụ nữ ôm lấy con của mình, hôn nồng thắm lên khuôn mặt nhỏ đỏ hồng của đứa bé, mắt cô ta toát ra hào quang xán lạn: "Dù cho có Chí tôn cốt hay không thì vẫn là con của chúng ta, nó phải có một tuổi thơ thật vui vẻ mà lớn lên."
Sau mấy ngày, từ Bách tộc chiến trường truyền đến tin tức con Tỳ Hưu kia đang điên cuồng tàn sát đẫm máu như giẫm qua một đống cành khô, khắp chiến trường bao la không ai là đối thủ của nó.
Cao thủ bên cạnh Thập Ngũ gia dù nhiều như mây nhưng vẫn không ngăn nổi, bọn họ bị đuổi giết đến mấy chục vạn dặm, cuối cùng lão bị chém đứt một cánh tay, xương cốt toàn thân gần như gãy nát.