Cây liễu cháy đen, thân cây phát ra sương mù lất phất, khuếch tán ra ngoài, giống như hỗn độn. Cả thế giới như yên lặng, giống như quay trở lại lúc trước khi khai thiên tích địa.
Tất cả mọi người đều kinh hãi, quá khứ chỉ có mỗi cành liễu là phát sáng, hiện tại đến cả thân cây đã gãy kia cũng xảy ra biến hóa, sản sinh ra cảnh tượng kinh người như thế này, bọn họ không tự chủ mà lùi lại.
"Chi chi..."
Quả bóng lông to bằng nắm đấm vù một cái vọt ra ngoài, miệng kêu không ngừng, suýt nữa ngã vào trong hồ, nó trợn tròn mắt, đứng nhìn từ xa.
Tộc nhân cũng đều tránh đi, ở đầu thôn chỉ còn lại một mình nhóc tỳ đang bị tầng sương mù đó từ từ bao phủ, mơ mơ hồ hồ khó mà nhìn rõ ràng.
Tiểu Thạch Hạo không hề động đậy, giống như đang đứng ở tận cùng của thế giới, khí hộn độn tràn ngập. Cảnh tượng mà nó đã từng thấy nhưng vì tuổi nhỏ mà không thể nhớ nổi, giấu ở trong tiềm thức đang tái hiện ở trước mắt.
"Du du thái thượng, dân chi quyết sơ. Hoàng cực triệu kiến, di luân du phu. Ngũ đức canh vận, ưng lục thụ phù..."
Thanh âm to lớn vang vọng trời đất, nghiêm túc và trang trọng, đây là một cảnh tượng giống như thần thoại.
Một tòa tế đàn khổng lồ, cao tận tầng mây, phát ra phong cách cổ xưa và khí tức tang thương, giống như đã tồn tại hàng tỉ năm. Ở trên có khắc các loại tranh cổ, có nhật nguyệt tinh hà, có hung thú Thái Cổ, có tiên dân Thượng Cổ, còn có thần linh, làm kinh sợ lòng người.
Tế đàn to lớn vô cùng, vượt qua cả núi cao, được tầng mây vờn quanh. Ở phía trên đặt thi thể của Thái Cổ Di Chủng, máu tươi chảy xuôi về phía những đồ án đó, ngoài đây ra còn có vật báu thần kỳ và bảo dược hiếm có... Đây là cả nước đang tế trời.
Một vầng thái dương màu vàng phát ra hơi thở cực mạnh, chói chang tới mức người ta không thể mở nổi mắt, ở trong có một bóng người kinh khủng đang đứng, chiếu rọi cả bầu trời, bễ nghễ trên trời dưới đất giống như một vị Thiên Đế, huyết khí màu vàng tự nhiên phóng ra ngoài, tạo thành dị tượng như thế này.
Đây là Nhân Hoàng của cổ quốc, kẻ thống trị sơn hà hàng tỉ dặm, hiện tại đang tự mình tế trời, vô cùng trịnh trọng.
Ở sau lưng của hắn là một đám cường giả hoàng tộc, ai ai cũng có uy thế khiếp người, lúc nhắm mở mắt như phát ra tia lửa điện. Ở phía sau họ là các đại chư hầu và vô số thần tử.
Chỉ mỗi đám người này thôi đã có những mấy vạn người rồi, đều tới từ các vùng đất phong khác nhau, ai ai cũng là cường giả đáng sợ oai trấn một phượng, hơi thở mà họ phát ra làm cho trời đất đều run rẩy.
Ở sau nữa lại là quân đội vô cùng vô tận, thật sự là không bờ không bến, không biết rốt cuộc là có bao nhiêu người. Họ đứng chật kín mảnh đất này, dù ở trên tế đàn cũng không nhìn thấy bờ.