"Con khỉ trời đánh này, mày đứng lại ngay cho bà!" Trong Thạch thôn, một người phụ nữ cao lớn đồ sộ đang đuổi theo một quả cầu màu vàng kim to chừng nắm tay, quả cầu này đang nâng một cái giò thú nặng hơn trăm cân chạy trốn vòng vèo cứ như đang lăn trên đất trông rất buồn cười, nó thậm chí vừa chạy vừa đang gặm cái giò thú kia.
Nó chỉ cao có ba tấc hơn chút thế mà khi chạy đến đầu thôn thì miếng giò hun khói hơn trăm cân đã chui tọt vào bụng, không lưu cả một cọng xương, thật khiến người ta khó tin.
"Con khỉ chết dịch, sao mày không trộm nhà khác đi, đây là lần thứ sáu trong nửa tháng nay rồi!" Người phụ nữ trung niên rống to như sư tử hống, bà ta nắm một cục xương dài hơn nửa mét gõ vào đầu nó một phát.
"Coong" vang lên một tiếng, tia lửa lẹt xẹt cứ như vừa bổ vào thiết thạch vang lên tiếng leng keng, quả cầu màu vàng kim to bằng nắm tay kia giương mắt tròn xoe rất vô tội, mắt to chớp chớp, bị đánh không đánh lại, bị chửi không hề lên tiếng.
"Hổ thẩm ơi, nó không phải là khỉ, nó là con Chu Yếm đó." Nhóc tỳ sửa lưng bà cô kia, đồng thời nó cũng nắm cái đuôi của quả cầu xách ngược lên.
"Không sai, đúng là thiệt ghét quá đi, đến con heo cũng phải ghét nó*!" Bà cô đứng tuổi giận dữ lại cầm cây xương bự gõ phát nữa, thế như sao cũng không mảy may khiến sinh vật này đau được, cứ như đánh vào cục thép.
*Giải thích: đây là một đoạn chơi chữ, Chu Yếm [zhūyàn] đọc lên giống "trư yếm", có nghĩa là heo cũng ghét.
"Tiểu Chu, hơn nửa tháng nay mày ăn trộm đồ ăn khắp khôn thế mà vẫn không ăn no à?" Thạch Hạo nhéo nhéo lỗ tai nó.
"Chít chít.." Quả cầu vàng kim kêu lên ý kiến, nó bất mãn cái xưng hô kia của nhóc tỳ.
"Không phải là "trư" trong con heo hay cái cây, mà là "chu" trong Chu Yếm đó*, nếu mày không thích thì tao cứ kêu là Mao Cầu nhé." Tiểu Thạch Hạo cười cười nhào nó qua qua lại lại trong lòng bàn tay.
*Giải thích: cũng là chơi chữ tương tự, chữ "chu" [zhū] đọc lên giống chữ "thụ" (cái cây) và chữ "trư" (con heo).
*Mao Cầu: quả cầu lông.
Chu Yếm vàng kim dỗi hờn, tên gì mà kì cục quá đi, cái gì mà hết heo rồi đến quả cầu, nó không thích chút nào.
Thạch Hạo hết vò lại nặn nó, sau đó bọn nó đến bên hồ chuẩn bị tu hành dưới tiếng chít chít phản đối của Chu Yếm.
Chỗ này sớm đã có một đám nhóc đang ngồi trên bãi cỏ xanh, đứa nào cũng mặt mày nghiêm túc khổ tu Cốt văn. Sau khi một hồi đại kiếp nạn qua đi, phạm vi một trăm ngàn dặm xung quanh đều bị hủy diệt đã có tác động mạnh đến bọn nhóc này, đứa nào giờ cũng hừng hực đấu chí muốn phải nỗ lực để càng mạnh hơn.
"Mao Cầu lại gây chuyện nữa à, mới nãy tui nghe thấy tiếng sư tử hống của Hổ thẩm nhà Lâm Hổ thúc."
"Ha ha, nó ngày nào mà chẳng phá phách, không biết sao mà nó ham ăn ghê như thế, cái bụng nhỏ cứ như là động không đáy."
Một đám nhóc đứng dậy cười hí hố, chúng nó vây xung quanh cùng nhào nặn thân thể tròn vo của con Chu Yếm màu vàng kim, cảm giác bóp bóp quá đã tay đi à nha.
"Nửa tháng nay nó đi ăn vụng thịt hun khói không biết đã tương đương một con Long Giác Tượng chưa nhỉ?"
Tiểu Thạch Hạo gật đầu đáp lại: "Chắc là nó đói bụng dữ lắm, bị nhốt dưới đáy hồ tới một năm không ăn không uống cơ mà, bây giờ đang ăn bù để khôi phục nguyên khí đó."
Tại hồ xanh ngọc bích, thỉnh thoảng có cá lớn màu vàng kim búng lên kéo theo vệt nước lung linh, có một đám nhóc con đang ngồi xếp bằng trên bờ hồ bắt đầu tiếp tục tu hành.