Toàn thân nó là đất, người chỉ dài một xích nhưng lại có ba đầu sáu tay, giống như khỉ nhưng hình như cũng không phải khỉ. Đây là sinh linh gì? Nhóc tỳ nghi hoặc đồng thời cũng kinh hãi, tất cả sinh linh trong mười vạn dặm đều diệt vong, tại sao lại có một con dị chủng kỳ quái như thế này? Chắc hẳn sẽ không đơn giản?
Hồ lớn đã khô cạn, bùn nhão ở dưới đáy sau khi bị phơi khô đã cứng như đá. Một chân của sinh linh này chôn ở trong bùn nhão, hiện tại giống như đã bị mắc ở trong đá, không thể rút ra.
Quần sơn ở xung quanh đã bị cắt đứt hết cả, giống như bị người ta lấy vật báu quét ngang qua, hủy hoại cả dãy núi. Tất cả thân núi đều chỉ còn một nửa.
Hồ lớn cũng chính vì loại thay đổi thế núi dữ dội này mà trở nên khô cạn. Vùng sông ngòi lớn này hôm nay trở nên âm trầm tử khí, không còn
có cảnh tượng mênh mông vô ngần, sóng biếc ngất trời như lúc trước nữa.
Ba con chim non bay vòng, một hồi xông vào trong tầng mây, một hồi lại bay xuống dưới đáy hồ. Nhóc tỳ ngồi ở trên lưng của Tử Vân, nhìn chằm chằm xuống phía dưới, nó lấy từ trong túi da thú ra một chút đồ ăn rồi ném xuống.
Sinh linh này dường như đã đói lắm rồi, nó nhặt thịt khô rơi ở bên cạnh mình lên rồi ăn ngấu nghiến, mới mấy miếng đã ăn sạch, sau đó nó lộ ra ánh mắt khát vọng, ngẩng đầu nhìn lên không trung.
"Hình như không có nguy hiểm gì cả, nhưng sinh linh này hơi kỳ quái. Tử Vân, mày hạ xuống thấp một chút để tao nhìn gần thử xem." Tiểu Thạch Hạo nói.
Tử Vân hạ xuống, lượn quanh ở phía trên đáy hồ khô cạn. Cánh tay của nhóc tỳ tỏa sáng, từng mảng ký hiệu xuất hiện, tuôn xuống phía sinh linh đó một cơn mưa ánh sáng.
Sinh linh chỉ dài một thước mà lại giống khỉ đó trợn to mắt, hơi có chút khẩn trương, cũng có một chút mê hoặc. Mưa ánh sáng nhỏ xuống làm toàn thân nó trở nên óng ánh, gần như là trong suốt.
Đây là một loại tác dụng của Cốt Văn, có thể dò xét thực hư của kẻ địch. Nhóc tỳ lập tức kinh hãi kêu một tiếng, nói: "Nó đã bị trọng thương, trong cơ thể có ký hiệu phức tạp khó hiểu nhưng cũng đã sắp bị phai mờ rồi. Những thứ khác mình lại nhìn không rõ, bị một loại sức mạnh thần bí ngăn cản."
Sau khi xác định không có nguy hiểm, Tiểu Thạch Hạo tung người nhảy xuống dưới đất. Ba con chim non kêu khẽ, lượn vòng ở lưng chừng trời, cả người chúng phát sáng, sẵn sàng chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào.
"Cái hồ này đã cạn hơn một năm nay rồi. Chắc hẳn nó không phải bị kẹt ở chỗ này, không ăn không uống gì đâu nhỉ?" Nhóc tỳ kinh ngạc.
Đáy hồ rất cứng, giẫm lên không khác gì giẫm lên đá núi. Ở trước mặt sinh linh dài một thước này lại có một lớp da như con nhộng, vừa mới lột được một bộ phận nhỏ.
"Lẽ nào nó đã trải qua một loại lột xác nào đó, mới vừa quẫy ra được nhưng lại bị bùn nhão quấn lấy. Ít nhất thì nó cũng đã bị kẹt một hai ngày rồi." Thạch Hạo lộ vẻ kinh dị.
"Chi chi..." Sinh linh ba đầu sáu tay khẽ kêu, sáu cánh tay cùng nhau khua lên, hướng về Tiểu Thạch Hạo đòi đồ ăn.