Nó thấy được một hình ảnh mơ hồ, không có sự ấm áp mà chỉ có sự lạnh lùng, tuy rằng rất gián đoạn nhưng cũng khiến nó ray rứt, nó cố gắng muốn nhìn thật rõ nhưng như có một luồng sương mù lao tới che phủ, không còn có thể thấy gì nữa.
Khi đó nó vẫn quá nhỏ, nó không thể lưu giữ ký ức rõ ràng được, những thứ kia chỉ là mảnh vỡ sâu trong tiềm thức vì tâm tình đang kích động mà chợt hiện ra.
"Nhóc con đừng khóc nè, các thôn nhân đều là người thân của cháu, ở đây cũng là nhà của cháu mà phải không." Bàn tay thô ráp của Thạch Vân Phong vươn tới lau đi nước mắt trên khuôn mặt nhỏ của nó.
"Nhóc tỳ đừng khóc, tụi tui đều là anh em của cậu, đừng nghĩ tới chuyện buồn nữa." Đám con nít bỗng chốc đã rầm rập chạy tới.
Tiểu Thạch Hạo chùi chùi nước mắt, rồi nói: "Gia gia, ông hãy nói tiếp đi."
"Sau đó cũng không có gì nữa đâu, cha mẹ cháu cũng không nói gì nữa." Thạch Vân Phong kể lại chuyện năm xưa.
Đôi vợ chồng kia chăm sóc Thạch Hạo ở thôn được mấy tháng, sau đó biết rõ nó sẽ sống sót liền rời khỏi. Lúc đó nhóc tỳ xem như cũng được một tuổi mấy tháng, thế nhưng do ốm yếu mà chỉ như mới nửa tuổi.
"Bọn họ không muốn cháu nữa.." Tiểu Thạch Hạo lại lã chã nước mắt, đôi mắt to ngân ngấn sương.
"Không đâu!" Thạch Vân Phong lắc đầu, nói: "Bọn họ chính vì không nỡ bỏ rơi cháu mới không thể không bỏ đi, bọn họ muốm tìm Thánh dược để trị tận gốc bệnh tình của cháu."
Bì Hầu gãi gãi đầu nói lí nhí: "Khi đó tui cũng còn nhỏ nhưng có chút ấn tượng, vị thúc thúc kia rất oai hùng nhưng mặt mang vẻ bệnh tật, mà a di kia thì chính là người phụ nữ xinh đẹp nhất tui từng thấy."
"Tui cũng còn nhớ mang máng đó, nhóc tỳ lúc được nửa tuổi mất đi cha mẹ, đúng là lúc đó họ biến đâu mất tiêu rồi." Thạch Đại Tráng gật gù nói.
Tuy rằng đã qua nhiều năm nhưng lão tộc trưởng vẫn nhớ rõ ràng, đôi vợ chồng kia khi ra đi gương mặt vẫn đượm đầy vẻ không nỡ cùng buồn bã, lão nói: "Cháu là đứa con duy nhất của bọn họ, bọn họ nói rằng dù có chết cũng không thể nhìn cháu đau yếu như thế này."
Nước mắt từ khóe mi tuôn trào, Tiểu Thạch Hạo kêu lên: "Cha, mẹ, các người đang ở đâu?"
Sau khi nói ra sự tình năm đó, trong lòng lão tộc trưởng như trút đi gánh nặng. Đôi vợ chồng năm đó vô cùng mạnh mẽ, thế nhưng họ cũng không đề cập nhiều về quốc gia cổ kia, thế nên có nhiều thứ cũng không rõ ràng được.
Vợ chồng hai người nọ muốn đi hái Thánh dược, đương nhiên họ phải đặt chân lên cổ địa nguyên thủy cực kỳ nguy hiểm, như là Thần Sơn Thái Cổ là nơi trú ẩn của Chân Hống, nếu như tìm được chắc chắn còn phải tranh chấp với Di Chủng Thái Cổ.
"Liễu Thần ơi ngài có thể giúp cháu được không? Giúp cháu nhìn rõ được sâu trong tiềm thức đi!" Khi chỉ còn có một mình, Tiểu Thạch Hạo ngơ ngác đứng dưới tán cây thủ thỉ, ánh mắt rất khát vọng.
"Ta sắp ngủ một thời gian dài, chờ ngươi lớn hơn chút nữa, huyết khí mạnh hơn chút nữa, phải tới một hai năm nữa." Thật khiến người ta giật mình, cây liễu đã đáp lại nhóc tỳ.
"Được!" Nhóc tỳ tròn xoe mắt, hi vọng tràn ngập trong lòng, nó nắm chặt hai tay. Nó sẽ không đau buồn nữa, nó phải biết tình trạng cơ thể của mình, sau đó còn phải tìm hiểu cha mẹ đi đâu, đây chính là những mục tiêu một đứa bé quyết tâm phải thực hiện.
Thôn nhân dần nhận thấy vùng đất này rất thích hợp để định cư, ở đây không có ác thú hung tàn mà rừng núi xa xa kia lại có rất nhiều thú để săn, tuy cũng có hung cầm mãnh thú nhưng đối phó không khó.
Ở hồ nước ở gần thôn, cá nào cũng có, đặc biệt là Long Tu Ngư chính là một loại bổ dược cực kỳ quý giá, mỗi một tộc nhân đều ngoác mồm cười to không khép lại được. Ngày đó, bọn Tử Sơn nhất mạch, Lôi Tộc, trực hệ bộ lạc Kim Lang cũng làm gì có chuyện ngày nào cũng được ăn trân ngư dị chủng xa xỉ đến mức như thế này.