"Tiểu Hồng mày đang đau à?" Nhịn nửa ngày, nhóc tỳ chỉ thốt được ra một câu như vậy.
Con chim tước toàn thân đỏ như lửa mở to mắt, tức giận trừng mắt nhìn nó, dáng vẻ rất là bực bội.
Từ trên trời có một con chim tước màu đỏ rơi xuống làm bọn trẻ đều ngẩn người, lẽ nào đây chính là con chim nhỏ mà nhóc tỳ vẫn luôn nhớ mãi không quên, còn có một lần từng đuổi theo nó ra khỏi làng đấy sao?
Nhưng, người chân chính hiểu rõ một số điểm, như tộc trưởng, còn có mấy ông lão tuổi tác rất lớn đều đờ ra. Mà đám Thạch Lâm Hổ và Thạch Phi Giao lại càng lông tóc dựng đứng, không dám động đậy, sợ chọc giận con chim tước đỏ đó.
Bọn họ đã từng nhìn thấy từ xa một con chim nhỏ đỏ như lửa đại chiến ở trong Thương Mãng Sơn Mạch, thiêu rụi nửa bầu trời, loại cảnh tượng đó quá đáng sợ, cả đời cũng sẽ không bao giờ quên.
Hiện tại, lúc con tước đỏ này lại từ trên trời rơi xuống đã nhuộm đỏ cả chân trời, giống như là ráng chiều buông xuống. Không cần phải liên tưởng nhiều cũng đã khiến người ta da đầu tê dại, đây chắc chắn là con sinh linh chí cường kia rồi.
"Cháu mau tới đây." Thạch Vân Phong nhỏ giọng, sợ làm con chim đỏ tức giận, gọi nhóc tỳ quay trở lại.
"Gia gia, không sao đâu, cháu biết Tiểu Hồng lợi hại, nhưng cháu không cảm thấy sát khí, nó không địch ý đối với Thạch Thôn ta." Nhóc tỳ chớp chớp đôi mắt to giải thích.
Con tước đỏ nằm sấp trên đất, trợn tròn mắt, há mồm phun ra một luồng ánh sáng yếu ớt, rơi ở trên một tảng đá lớn. 'Phập' một tiếng, một làn khói xanh bốc lên, cả tảng đá đều bị nung chảy, trở thành một bãi dung nham chảy trên mặt đất, nóng bỏng vô cùng, khiến mặt người ta phát đau.
Mọi người sợ hãi, đây chỉ là một luồng hào quang nhỏ nhoi mà thôi, không phải ngọn lửa chân chính mà đã có sức nóng đáng sợ như thế này rồi. Liên tưởng đến những gì nhìn thấy lúc trước, lửa lớn ngập trời mãi không dứt, thiêu đốt phải đúng nửa tháng, đó là thần uy cỡ nào nữa đây?
Mọi người toát mồ hôi thay cho nhóc tỳ, mấy người Thạch Phi Giao cẩn thận đi tới, muốn kéo nó đi.
"Tiểu Hồng đừng tức giận, mày xem mày đã bốc khói ở cả trên đầu rồi đây này, cẩn thận bộ lông đẹp đẽ của mày, rụng đi thì thật là quá đáng tiếc." Nhóc tỳ nói.
Một dúm lông ở trên đầu tước đỏ có hào quang lập lòe, cọng nào cũng dựng đứng lên, hiển nhiên là nó rất phẫn nộ, nhưng một lúc sau nó lại bình tĩnh lại, ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm nhóc tỳ mãi không thôi.
"Gia gia xem này, Tiểu Hồng rất tốt bụng, không nổi giận nữa rồi." Nhóc tỳ vui sướng nở nụ cươi, rất ngọt ngào mà cũng rất đơn thuần, nó rất muốn ôm lấy con chim đỏ này.
Con tước đỏ rực vỗ vỗ cánh một lúc, khó khăn đứng dậy, vết thương giữa ngực và bụng nó lấp lóe ký hiệu, không ngừng phá hủy sinh cơ của nó.
"Mày tới tìm Liễu Thần đúng không, lần trước mày tới đã rơi ở trên thân cây, lần này muốn Liễu Thần giúp mày trị thương đúng không?" Nhóc tỳ hỏi.
"Hừ!" Bị một thằng bé nhìn trúng tâm tư, tước đỏ rất bất mãn, phát ra một tiếng hừ trong trẻo, không để ý đến nó nữa mà ngẩng đầu nhìn về phía cây liễu kia.