Dưới bầu trời đêm, toàn thân con Bái đều là ký hiệu màu vàng, da lông óng ánh. Đôi mắt nó lộ hung quang, cả người tỏa ra bảo huy, song lúc này nó lại khiếp sợ.
Chồi non xanh biếc ướt át, kéo dài đến trước mặt khiến nó nhịn không được kêu lớn. Trong mắt nó tràn ngập sợ hãi, hai cánh giương ra, lôi điện đan xen, nó xông lên trời muốn bỏ chạy.
Mạnh như Bái dữ cũng không có bất cứ ý nghĩ chống cự nào mà chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Cả bộ lông của nó đều dựng đứng lên, hoảng sợ như chó nhà có tang.
Con Bái phá không mà đi, đã sắp biến mất ở trong màn đêm. Song cành liều lại tỏ ra ánh sáng dịu dàng, như một đoạn trật tự xích thần xông lên trên trời, nháy mắt liền đuổi theo.
"Grao..."
Con Bái sợ hãi kêu to, cả người lông tóc dựng đứng, ra sức vỗ cánh, ký hiệu màu vàng đan xen. Tốc độ của nó tăng đến nhanh nhất, nhưng tất cả đều là phí công.
Cành liễu mềm mại đó sáng lấp lánh, có quang vụ mờ mịt đang bốc hơi, 'phập' một tiếng đâm xuyên lưng của con Bái, một vòi máu phun lên.
"Hu hu..." Con Bái già giãy dụa, trong mắt tràn đầy sợ hãi, nó phát ra tiếng tru tréo tê tâm liệt phế, chấn động quần sơn vạc hác.
Người của Thạch Thôn nhìn mà trợn mắt há mồm. Họ biết cây liễu già rất thần bí, không hề giống Tế Linh bình thường, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ lại chấn động như thế này.
Mới đối mặt một cái mà Tế Linh Bái Thôn mạnh mẽ đã bị đâm xuyên người, không hề có chút năng lực phản kháng nào. Cách biệt vượt xa tưởng tượng.
Cây liễu rốt cuộc có lai lịch gì? Khiến người ta nghi ngờ. Tộc trưởng Thạch Vân Phong run sợ, nắm đó ông ấy từng tận mắt chứng kiến cái cảnh cây liễu tắm mình trong lôi hải, hạ từ trên trời xuống.
Cành liễu xanh biếc khẽ run lên, hào quang hừng hực, Tế Linh của Bái Thôn hét thảm, cơ thể nhanh chóng khô héo sau đó chia năm xẻ bảy, da và khung xương lão hóa, rạn nứt như gỗ mục, rơi xuống ở trong màn đêm.
Một giọt dịch thể màu vàng nhỏ ngưng tụ lại, rơi ở trên cành non, bị cây liễu hấp thu. Lục quang lưu chuyển, sinh cơ bừng bừng, cành liễu lùi về trong thôn làng.
Một cơn gió đêm thổi qua, trên thân cây bị sét đánh cháy đen có một cành liễu phát ra ánh sáng dịu dàng, bao phủ toàn bộ Thạch Thôn, lờ mờ mộc mạc, êm dịu và yên bỉnh, giống như thể một bức tranh.
Người của Thạch Thôn nghẹn họng nhìn trân trối, hơn nửa ngày không nói nên lời. Lần đầu tiên cây liễu già thể hiện sức tấn công kinh khủng ở trước mặt bọn họ, mặc dù chỉ có một cái cành mà thôi nhưng vẫn có thể đánh chết con Bái dữ.
Ngày trước, nó luôn luôn phát ra quầng sáng tường hòa trong đêm, bảo vệ thôn làng, chưa từng chủ động tấn công bất cứ ai, hôm nay nó lại đã phá lệ rồi.
"Con Bái què cứ chết như vậy sao?"
Rất nhiều người đều có một loại cảm giác không chân thật. Họ dốc hết sức lực đại chiến con Bái, hiểm tử hoàn sinh, kết quả Tế Linh của Bái Thôn lại bị một cành liễu xanh biếc đâm xuyên.