Ánh nhìn này gần như rút cạn toàn bộ máu trong người Sở Thiên Thu, khiến anh ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.
Thiên Long... tỉnh rồi?
Chuyện này xảy ra khi nào?
Sở Thiên Thu sững sờ, lại cảm thấy xúc cảm ở ngón tay có chút kỳ lạ. Anh ta cúi đầu nhìn, phát hiện tay phải của mình bắt đầu hóa thành những hạt bụi màu đỏ máu, bay lả tả trong không trung một cách yếu ớt.
"Ly Tích" với xúc cảm lạnh buốt bắt đầu thi triển một cách ngang ngược, khiến não bộ Sở Thiên Thu trống rỗng, "Thiên Hành Kiện" trên người anh hoàn toàn không theo kịp tốc độ phá hủy của "Ly Tích".
Tình hình không khác biệt chút nào so với những gì anh ta dự đoán.
Muốn dựa vào thể xác phàm trần để lật đổ hai người này... Trả lại sự tự do cho tất cả "Người Tham Gia"... Sao có thể đơn giản như vậy?
Họ dốc hết toàn lực cũng không làm Thanh Long gục ngã. Lúc này, ngay cả Thiên Long cũng đã thức tỉnh.
Hai người này đồng thời đứng trong căn phòng này, dựa vào ba "Người Tham Gia", rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể trốn thoát?
Thiên Long dường như có chút nhìn không rõ người trước mặt là ai. Hắn híp mắt lại, tiếp đó khẽ vung tay. Thân hình của Sở Thiên Thu liền bắt đầu hóa thành bụi phấn: sau cánh tay là bờ vai, sau đó là đôi chân.
"Thiên Long..." Sở Thiên Thu còn chưa cảm nhận được cảm giác đau, cơ thể đã biến mất hơn phân nửa, "Ngươi..."
Thiên Long từ đầu đến cuối đều không nói chuyện, chỉ mở đôi mắt mang theo chút mờ mịt vô tình phóng thích "Ly Tích".
Sở Thiên Thu cảm thấy tất cả chuyện này đều sai rồi.
Anh ta đã tin lầm Tề Hạ.
Anh ta không nên cho rằng Tề Hạ là người có nhiều hy vọng dẫn dắt mọi người trốn thoát hơn mình.
Anh ta không nên đặt tất cả hy vọng lên người Tề Hạ.
Anh ta không nên tiếp nhận "Thiên Đường Khẩu".
Anh ta nên cô đơn chờ đợi trong thành phố đau thương này, không nên trao trái tim cho bất kỳ ai.
"Sở Thiên Thu..." Kiều Gia Kính nằm trên mặt đất, khóe miệng rỉ máu, "Mau chạy đi..."
"Sở..." Trương Sơn cắn răng, lao về phía Thiên Long.
Nhưng Thiên Long chỉ khẽ vung tay, Trương Sơn đang trên không trung liền hóa thành bụi phấn, rơi lả tả trong không trung một cách tùy ý.