Trương Sơn và Kiều Gia Kính nghiên cứu khung cửa trần trụi kia một hồi, phát hiện không có bất kỳ lối đi nào, Trương Sơn bèn tự mình rời đi, nghiên cứu những đồ vật khác trong phòng.
Nhưng Kiều Gia Kính lúc này vẫn luôn nhìn chằm chằm vào khung cửa. Anh vươn tay từ từ khép khung cửa lại, sau đó lại đột ngột mở ra.
Động tác tương tự liên tục lặp lại năm sáu lần, khiến Trương Sơn ở xa cũng có chút khó hiểu.
"Chàng trai xăm trổ, cậu đang bận gì thế?"
Kiều Gia Kính lại một lần nữa đóng cửa lại: "Tên to con, tôi cảm thấy có phải liên quan đến tư thế mở cửa không nhỉ?"
"Cậu thấy sao?" Trương Sơn lắc đầu hỏi lại.
"Tôi đổi mấy tư thế rồi." Kiều Gia Kính nói, "Nhưng đầu bên kia cánh cửa vẫn là bức tường."
"Chẳng phải cậu nói nhảm sao?" Trương Sơn nhìn Kiều Gia Kính, "Thanh Long vừa nãy lúc mở cửa cũng không thấy hắn có động tác gì mà."
"Cũng đúng." Kiều Gia Kính gật đầu, sau đó đóng cửa lại một lần nữa: "Nếu không liên quan đến tư thế mở cửa, vậy chắc chắn là liên quan đến thời gian mở cửa. Tôi đóng cửa thêm một lát."
"Thật hết cách với cậu..."
Trương Sơn còn chưa dứt lời, bỗng cảm thấy trước mặt xẹt qua một bóng người, tiếp đó là tiếng gió rít gào.
"Tên to con!! Cẩn thận!!"
Trương Sơn theo bản năng vươn tay ra đỡ, nhưng lại cảm thấy tay chân không nghe theo sự sai bảo, dường như bị đổ bê tông mà cứng đơ cử động.
Giây tiếp theo, một cú đánh bằng lòng bàn tay vô cùng mạnh mẽ giáng xuống một bên cổ anh, Trương Sơn phun ra một ngụm máu tươi, thuận thế bị đánh bay ra ngoài, Kiều Gia Kính ở xa tuy không bị đánh bay, nhưng trong miệng cũng ngậm một ngụm máu lớn.
Kiều Gia Kính dùng sức ngẩng đầu lên giữ cho tỉnh táo, đột nhiên nhìn thấy trước mắt là khuôn mặt tươi cười của Thanh Long.
Anh không đợi Thanh Long ra đòn tấn công, liền lập tức nhảy lên tại chỗ tung cú lên gối, nhưng Thanh Long lại một lần nữa biến mất khỏi mắt, xuất hiện ở phía sau anh, một cú đấm mạnh mẽ nhắm vào phần eo sườn của Kiều Gia Kính.