"Thành quỷ cũng sẽ nghĩ cách báo đáp ta...?" Thanh Long vẫn luôn híp mắt.
"Đúng vậy... Tôi trung thành tuyệt đối với ngài..." Tiêu Nhiễm lệ rơi đầy mặt, những giọt nước mắt rớt xuống mu bàn tay Thanh Long, "Cả đời này tôi dường như chưa từng nghĩ đến việc vì ai mà hy sinh như vậy... Tôi thề ngài là người đầu tiên."
"Tại sao?" Thanh Long hỏi.
"Bởi vì tôi không còn bất kỳ đường lui nào nữa..." Tiêu Nhiễm nhắm mắt lại nói, "Ngài là người duy nhất trên thế giới này tôi có thể dựa vào, chỉ có dựa vào ngài tôi mới có thể tiếp tục sống sót."
Thanh Long nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Tiêu Nhiễm, cảm thấy ngày càng kỳ lạ.
Dáng vẻ của người phụ nữ này nhìn thế nào cũng không giống như đang nói dối. Cô ta từ tận đáy lòng muốn dựa dẫm vào mình, đồng thời thể hiện ra mức độ trung thành lớn hơn cả Thiên Xà và Thiên Cẩu.
Không, nói cho cùng những "Cấp Thiên" khác trung thành với mình phần lớn là xuất phát từ nỗi sợ hãi, nhưng người phụ nữ trước mắt lại không thể hiện ra bao nhiêu nỗi sợ hãi, ngược lại là một loại trung thành xuất phát từ nội tâm.
Nhưng âm thanh ma mị cứ văng vẳng trong đầu mình kia lại là chuyện gì?
Đây là một sự trùng hợp lớn lao... hay là người trước mắt này có rắp tâm khác?
Chỉ tiếc là người phụ nữ này được đặt trong toàn bộ "Đào Nguyên" mà nói quá mờ nhạt. Mình chưa từng đặt sự chú ý vào cô ta. Thân thế, quá khứ, năng lực, tính cách của cô ta mình đều hoàn toàn không biết.
Thanh Long vểnh tai lên nghe ngóng, phát hiện "Linh Văn" lại một lần nữa biến mất, bản thân không có cách nào nghe được "Tiên Pháp" mang trên người người phụ nữ này, mọi thứ lại trở thành màn sương mù, dường như đã được ai đó định sẵn từ lâu.
Một con chó trung thành như vậy, một người thậm chí chết rồi cũng muốn trung thành với mình... Lúc này mình lại không có cách nào biết được "Tiên Pháp" trên người cô ta. Mình lại không có cách nào xác định được mức độ nguy hiểm của cô ta.