"Thì ra là phản tặc..."
Tiêu Nhiễm nhe răng, lộ ra nụ cười điên cuồng: "Vốn dĩ còn định nói lần này tôi thăng cấp thành 'Thần Thú' là nhờ có anh giúp đỡ, bây giờ thì thật đáng tiếc... Nói không chừng 'Đại nghĩa diệt thân' ngay ngày đầu tiên nhậm chức sẽ khiến Thanh Long nhận ra tôi coi trọng thân phận hiện tại đến nhường nào."
Hắc Dương đưa tay đẩy Địa Hầu sang một bên, lên tiếng: "Ban đầu tôi còn tưởng có chút cơ hội mong manh có thể trở thành 'Người một nhà' với cô... Bây giờ xem ra có vẻ như tôi đã ngây thơ rồi..."
" 'Người một nhà'?" Tiêu Nhiễm khinh miệt cười nói, "Không được, vì anh đã phạm phải sai lầm mang tính nguyên tắc, nên bây giờ chúng ta là kẻ thù không đội trời chung."
"Kẻ thù không đội trời chung..." Hắc Dương cười khổ một tiếng, "Xem ra đối thủ tôi phải thách thức hôm nay thật sự không ít... Vậy thì cứ nhào vô hết đi... Hai 'Cấp Thiên' cộng thêm một 'Thần Thú'... Nghe qua thì tôi cũng coi như được ghi vào sử sách rồi..."
Tiêu Nhiễm dù thế nào cũng không ngờ Hắc Dương trước mắt lại điên cuồng đến vậy, lời vừa dứt hắn liền cầm dao găm lao tới.
Nhưng hắn thoạt nhìn quả thực vô cùng suy yếu, nhát dao này không có chút lực sát thương nào, chỉ vạch rách ngực Tiêu Nhiễm.
"Á!!" Tiêu Nhiễm kêu lên kinh hãi, làm những người xung quanh giật nảy mình, "Anh mẹ nó điên rồi! Sẽ để lại sẹo đấy!"
Cô ta hơi hé áo ra nhìn một cái, phát hiện chỗ này dường như vốn dĩ đã được khắc vài chữ, nhát dao của Hắc Dương đã chém ngang bốn chữ "Vương phi của ta", trông thật chẳng ra sao.
"Thế này thì hỏng bét rồi..." Tiêu Nhiễm khựng lại, "Nếu bị Thanh Long nhìn thấy tôi phải giải thích thế nào... Vốn định nói bốn chữ này là vì ngài ấy mà khắc..."
Cô ta cảm thấy mình không có thời gian để suy nghĩ những vấn đề này, vội vàng cài áo lại, quay đầu gầm lên với vô số "Cấp Nhân": "Các người mù hết rồi sao? Không thấy hắn đang tấn công 'Thần Thú' à? Xông lên cho tôi!"