"Không sao đâu." Địa Kê chớp mắt với Địa Hầu, "Anh không cần phải tự ti về ngoại hình của mình đâu."
"Đù, tôi tự ti á? Trước khi gặp hai người tôi vẫn bình thường mà, bây giờ thì tôi sắp tự ti thật rồi đấy." Địa Hầu xua tay, "Sau khi ra ngoài tôi sẽ cạo râu chải đầu rửa mặt, bây giờ có thể nói ít lại được không?"
Nói xong, gã tằng hắng giọng rồi khạc một bãi đờm xuống đất.
Địa Kê có cảm giác chuyện này không đơn giản chỉ là cạo râu rửa mặt.
Lời vừa dứt, hai "Cấp Thiên" lại lao vào tấn công.
Trong phòng đột nhiên bay qua vài khối quặng đá lớn nhỏ, trên người hai "Cấp Địa" cũng bị những sợi dây leo mỏng mảnh quấn lấy.
Mọi người lao vào đánh giáp lá cà. Cặp thiếu niên thiếu nữ trước mặt tuy trông gầy gò ốm yếu, nhưng từng chiêu thức ra đòn lại như đã qua rèn luyện. Rất nhanh, Địa Kê bị đánh ngã xuống đất, Địa Hầu cầm cự được một lúc cũng bị đánh bay ra ngoài.
"Đù..." Địa Hầu lộn một vòng đứng dậy từ dưới đất, "Hình như chúng mạnh hơn lúc nãy một chút rồi..."
Địa Kê cũng đứng dậy vào lúc này, cô ta quan sát trạng thái của hai "Cấp Thiên" đó, cảm thấy "Khích Nộ" đã tích lũy đến một mức độ nhất định, liền nhìn về phía Địa Hầu, chớp mắt ra hiệu.
Địa Hầu gật đầu, hắng giọng nói với hai "Cấp Thiên" trước mặt: "Này, hai người rốt cuộc có làm được không vậy? Thiên Hầu, khoan hãy nói đến 'Song Sinh Hoa' mà cô căn bản không biết dùng, cô mang 'Nguyên Vật' và 'Phong Trưởng' (Phát triển mạnh mẽ), cộng thêm 'Xảo Vật' và 'Mậu Mộc' (Cây cối rậm rạp) của Thiên Kê... Mấy kỹ năng này nghe có vẻ bổ trợ cho nhau, sao lúc đánh nhau lại cứ như đang đùa giỡn vậy? Nhiều 'Tiên Pháp' thế mà nãy giờ chẳng làm chúng tôi bị thương nặng chút nào."
"Vừa rồi là do chúng tôi khinh địch..." Thiên Hầu nói, "Tiếp theo sẽ không vậy nữa... Phải không?"