Khi Hắc Dương lê bước chân mỏi mệt đến lối ra, hắn phát hiện nơi đây từ lâu đã trở thành một mớ hỗn độn.
Máu tươi vương vãi khắp nơi, đủ loại tiếng kêu la thảm thiết không ngừng vang lên bên tai. Một con Nhân Trư đang dùng cơ thể chắn trước cửa, trong khi một "Cấp Địa" khác đang điên cuồng tấn công vào lưng hắn.
Con Nhân Trư đó toàn thân run rẩy, ánh mắt sắp sửa tan rã, nhưng từ đầu đến cuối không có cách nào đánh trả. Hắn hai tay bám chặt khung cửa, dùng lưng đối mặt với Địa Hầu, ánh mắt lộ ra qua lớp mặt nạ chất chứa vô vàn đau khổ.
Hắc Dương mất khoảng ba giây để đánh giá tình hình hiện tại.
Hai người nhìn thấy Hắc Dương bước ra từ bên trong, đồng thời sững người một chút, đòn tấn công trên tay Địa Hầu cũng dừng lại.
Dẫu sao con Hắc Dương này thoạt nhìn vừa trải qua một trận chiến sinh tử, có không ít máu tươi đang nhỏ xuống dọc theo ống tay áo, hai người không hiểu rõ tại sao "Con Giáp" lại trải qua trận tử chiến trong "Khoang chở hàng".
"Tránh ra." Hắc Dương nói.
Nhân Trư cố gắng chống đỡ hơi tàn cuối cùng, nhanh chóng suy nghĩ về tình hình hiện tại, hắn hoàn toàn không biết chiến sự bên dưới thế nào, cũng không biết Hắc Dương trước mắt là địch hay bạn, nhưng đối phương đã đi ra từ trong cửa, biết đâu...
Hắn vốn không muốn buông tay, nhưng lúc này tay chân đều đã mất đi cảm giác, bản thân sử dụng "Cứng hóa" để chống đỡ gần như toàn bộ đòn tấn công của một "Cấp Địa", cảm giác chỉ như đang mặc áo giáp thép bị người ta đánh đập tàn nhẫn một trận, mặc dù không nhìn thấy vết thương, nhưng lục phủ ngũ tạng đều đang đau nhức.
Hắc Dương nhân lúc hắn đang thẩn thờ, bước lên trước đẩy hắn sang một bên, vô số thi thể trước mắt cũng lọt vào tầm mắt Hắc Dương.
Học trò của Hổ Lỗ Vốn đã nằm la liệt khắp nơi, cổ của họ đều bị bẻ gãy, rõ ràng là bị "Cấp Địa" tấn công.
Hiện tại chỉ còn lại một Nhân Hầu đơn độc lảo đảo đứng tại chỗ, trong tay cô cầm hai cây bút máy làm vũ khí, ngay cả mặt nạ cũng bị xé rách. Nghe thấy động tĩnh phía sau, cô quay đầu nhìn Hắc Dương.