"Anh yên tâm mà chết đi." Thiên Thố nói, "Cảm giác không thở được rất đau khổ, phải không?"
"Tại sao chứ...?" Địa Thố cúi đầu nói, "Chính cô cũng đã nói, cô chìm trong giấc ngủ say mấy chục năm mới tỉnh lại... Vậy tại sao lại muốn giết người?"
"Mới tỉnh lại?" Thiên Thố toét miệng cười nói, "Thế mà anh cũng tin, liệu có khả năng anh chưa rõ tình hình? Nơi này vốn dĩ là một cơn ác mộng."
"Ác mộng...?" Địa Thố ôm ngực, từ từ híp mắt lại.
"Anh nghĩ nơi này là giấc mơ hay thế giới hiện thực là giấc mơ?" Thiên Thố chỉ vào tai của Địa Thố nói, "Tự anh nói xem, một kẻ quái thai đầu thỏ thân người, khả năng xuất hiện trong hiện thực cao hơn, hay xuất hiện trong giấc mơ cao hơn?"
Địa Thố nghe vậy hơi khựng lại, đưa tay sờ sờ má mình.
Đúng vậy, nơi này giống một giấc mơ biết bao?
Nơi này có người có thể phóng ra "Tiên pháp", có người đầu thú thân người, có người chết rồi có thể tái sinh, còn có người giống như côn trùng.
Chỉ tiếc là trên đời này không có cơn ác mộng nào đáng sợ đến thế.
Nỗi đau đớn và sự giày vò của mỗi người họ đều độc lập và chân thực.
"Vậy nên tôi giết một con quái vật trong cơn ác mộng... có chỗ nào không đúng?" Thiên Thố lại hỏi.
Lúc này, Địa Thố mới biết Thiên Thố không hề có địch ý với gã, ngược lại, cô ta có sự điên rồ đặc trưng của "Vùng Đất Cuối Cùng".
"Nhưng tay cô đã biến thành sắt rồi." Địa Thố cắn răng nói, "Nếu đây là cơn ác mộng cô vừa mới gặp, từ đâu cô biết được tay mình có thể biến thành kim loại?"
"Anh..."
Biểu cảm của Thiên Thố cho thấy trong lòng cô ta hiểu rõ rất nhiều chuyện, nhưng cô ta không muốn thừa nhận.
"Cô cho rằng Thiên Long và Thanh Long là ác mộng luôn đeo bám cô sao?" Địa Thố ôm ngực nói, "Cô nghĩ cơn ác mộng của mình là do hai kẻ đó đè nén sao...? Chúng tôi rõ ràng đang tạo cho cô một cơ hội 'giải phóng vĩnh viễn', nhưng cô lại đắm chìm trong sự dối trá."