Yến Tri Xuân đã sớm nghe Bạch Dương nói về tình huống tương tự, con Hắc Dương này sẽ bất chấp thủ đoạn để đoạt mạng Thiên Ngưu, đến lúc đó sẽ không ngần ngại lấy cơ thể của những người "Cực Đạo" làm vũ khí ném về phía Thiên Ngưu.
Mặc dù những người "Cực Đạo" sớm muộn gì cũng phải chết ở đây, nhưng cái chết này quả thực khiến nhiều người không thể chấp nhận được.
Đã vậy nhiệm vụ dù thế nào cũng phải hoàn thành, thì chỉ đành phải điều chỉnh lại suy nghĩ.
"Tôi đi vào đầu tiên." Yến Tri Xuân nói.
Những người "Cực Đạo" nghe xong đều quay sang nhìn cô, họ không những không muốn bản thân mình đi vào đầu tiên, mà lại càng không muốn Yến Tri Xuân đi vào đầu tiên.
Một khi Yến Tri Xuân chết, "Cực Đạo" có thể nói là rắn mất đầu, tình hình sẽ còn rắc rối hơn hiện tại.
"Tôi phản đối." Giang Nhược Tuyết nói, "Tri Xuân, cô qua một bên đứng đi, tôi đi vào đầu tiên."
"Cô..." Yến Tri Xuân tức giận quay đầu nhìn cô ta, hạ giọng nói, "Bây giờ không phải lúc làm loạn, chỉ khi tôi đi vào trước, những người khác mới đi theo tôi."
"Tôi không thích." Giang Nhược Tuyết cũng có chút tức giận nói, "Nếu cô đi vào trước, tôi sẽ lập tức quay lưng rời đi, cô tự liệu mà làm đi."
"Nhược Tuyết!"
"Lẽ nào cô không muốn giám sát Hắc Dương sao?" Giang Nhược Tuyết tiếp tục nhỏ giọng hỏi, "Hắn đi cuối cùng... có phải muốn giở trò quỷ gì không? Nếu chúng ta đều vào trong cửa, hắn trực tiếp khóa cửa lại thì làm sao?"
Yến Tri Xuân nghe xong khẽ khựng lại, cảm thấy lời của Giang Nhược Tuyết có chút đạo lý. Bạch Dương chỉ nói con Hắc Dương này sẽ "Bất chấp thủ đoạn", nhưng thủ đoạn của hắn rốt cuộc sẽ đến mức nào?
Đưa tất cả "Cực Đạo" ra làm đội tiên phong, sử dụng các loại ‘Tiếng vọng’ đánh trọng thương Thiên Ngưu... rồi Hắc Dương tọa sơn quan hổ đấu sao?
"Nhưng..." Yến Tri Xuân còn muốn phản bác thêm hai câu, nhưng suy nghĩ kỹ lại thì quả thực không có cách nào tốt hơn.