"Này..." Thiên Xà nhíu mày, cất giọng nghiêm túc, "Tôi định sẽ biến cô thành kẻ mạnh nhất ở đây."
"Mạnh nhất...?"
"Đó cũng là ý chỉ của Thanh Long." Thiên Xà dối trá không chớp mắt, "Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi cho rằng đây là phương án an toàn nhất cho cả cô và tôi..."
Tiêu Nhiễm nghe vậy không hiểu mô tê gì: "Anh rảnh háng đi đoán già đoán non ý đồ của Thanh Long làm quái gì? Ý của ngài ấy ra sao cần anh phải dạy khôn tôi chắc?"
Thiên Xà lắc đầu, trầm giọng đáp: "Cô không hiểu Thanh Long đâu."
"Tôi... không hiểu Thanh Long?" Tiêu Nhiễm bật cười khinh bỉ, "Đúng là trò hề. Tôi mà không hiểu Thanh Long... thì sao ngài ấy lại giao phó trọng trách này cho tôi? Báo cho anh biết, hiện tại tôi mới là chỉ huy tối cao của các người đấy."
"Bớt huyễn hoặc bản thân đi." Thiên Xà phũ phàng vạch trần, "Hôm nay là lần đầu tiên cô diện kiến Thanh Long phải không? Nếu tôi quái nhìn nhầm, thì đến chính bản thân cô cũng không hiểu tại sao ngài ấy lại giao nhiệm vụ này cho cô, đúng chứ?"
Vừa nói, Thiên Xà vừa quay lại lúi húi thu dọn đống dao kéo trên bàn. Hắn cẩn thận lau sạch vết máu trên cây dao mổ, rồi tiến đến cái rương đặt ở góc phòng bắt đầu lục lọi.
"Dù tôi không biết lý do..." Tiêu Nhiễm cố đấm ăn xôi, "Nhưng sự thật rành rành là tôi đang được Thanh Long trọng dụng, điều này thì anh không thể chối cãi được, đúng không?"
"Thế nên tôi mới bảo cô không hiểu Thanh Long là gì cả."
Tiêu Nhiễm thấy Thiên Xà moi từ trong rương ra một vật thể hình cầu, bóp bóp nắn nắn vài cái rồi lại quăng vào trong, tiếp tục lục tìm quả thứ hai. Cùng lúc đó, cô ta vẫn tiếp tục ba hoa:
"Đối với Thanh Long mà nói... Hiện tại cô có thể là một quân cờ vô dụng, nhưng không thể nào vô dụng mãi được."
"Cái... cái quái gì mà tôi vô dụng..." Tiêu Nhiễm cáu gắt vặn lại, "Anh đừng có mà ăn ốc nói mò..."
"Trí tuệ, sức mạnh, 'Tiên pháp', thủ đoạn, tâm cơ, mưu lược..." Thiên Xà cúi gầm mặt dán mắt vào cái rương, đều đều lên tiếng, "Cô tự đánh giá xem mình có được cái quái nào trong những thứ đó?"