Tiêu Nhiễm đứng dậy, bắt đầu ngó nghiêng những kẻ đứng bất động xung quanh.
Cô ta nhận ra những kẻ này dường như đóng vai trò như một loại nội thất trong căn phòng rộng lớn này.
Có kẻ quấn đầy dây điện trên người, tay cầm bóng đèn, như thể đang sắm vai một chiếc đèn bàn đứng. Lại có kẻ hai tay dang rộng, một bên vắt khăn mặt, bên kia vắt quần áo.
Nếu không thấy những kẻ này vẫn còn chớp mắt, Tiêu Nhiễm đã tưởng họ chết từ đời nào rồi.
"Bọn người hầu, phải không?" Tiêu Nhiễm chằm chằm nhìn một người hỏi.
Người nọ dường như bị điếc và mù, chẳng thèm liếc Tiêu Nhiễm một cái, cũng không đáp lại lời cô ta.
"Các người đừng có mà oán thán." Tiêu Nhiễm khoanh tay trước ngực lên mặt, "Ngay ngày đầu tiên đặt chân đến đây, tôi đã có thể leo lên làm chủ nhân của các người, đó là bản lĩnh của tôi. Chỉ cần sau này các người biết điều nghe lời tôi, tôi đảm bảo sẽ không làm khó dễ gì, nghe rõ chưa?"
Những "Món nội thất" vẫn câm như hến, mắt nhìn thẳng tắp về phía trước.
Tiêu Nhiễm hừ lạnh một tiếng, lại tiếp tục đi dạo một vòng quanh phòng. Cô ta phát hiện một người đang ngửa hai bàn tay ra trước mặt, trên tay xếp đầy sách vở, trông y hệt một cái giá sách.
Tiêu Nhiễm tiện tay với lấy cuốn sách nằm trên cùng xem thử, tựa sách ghi "Lý thuyết trò chơi".
"Kinh tởm." Tiêu Nhiễm cười nhạt, "Đọc nhiều sách thì có mạnh lên được không?"
Cô ta lật bừa một trang, dùng móng tay sắc nhọn cào mạnh, rạch một đường dài ngoẵng làm rách toạc cả trang sách.
"Tôi vốn dĩ không thích đọc sách, nhưng hiện tại vẫn có thể đứng đây ra oai với 'Cấp Thiên'. Điều đó chứng tỏ cái gì?" Cô ta gấp cuốn sách rách nát lại, quăng trở về chỗ cũ, "Có thời gian rảnh rỗi ngồi đọc sách, chi bằng học hỏi tôi đây, nỗ lực mở rộng các mối quan hệ xã hội. Người ta nỗ lực nâng cao bản thân, còn tôi nỗ lực làm quen với những kẻ quyền thế."