"Dạ chào anh, sếp của anh có ở đây không?"
Tiêu Nhiễm quái ngờ gã đàn ông trước mặt lại có vẻ ngoài trẻ trung đến vậy. Chẳng rõ thân phận của gã là gì, ả đành thử lân la bắt chuyện.
Nhưng gã có vẻ không muốn đếm xỉa đến ả.
Thanh Long bực bội buông tiếng thở dài. Hắn nhắm nghiền mắt, dùng những ngón tay thon dài day mạnh hai bên thái dương, thầm nghĩ cái "Đoàn Tàu" này dạo này lắm bọn "Con Giáp" chán sống thật.
Thừa biết hắn đang chễm chệ ở đây, vậy mà vẫn có đứa dám to gan nghênh ngang đẩy cửa xông vào la lối om sòm.
Mặc kệ đứa đó là "Cấp Nhân" hay "Cấp Địa", dám phạm cái sai lầm tày đình này, thì tất cả những "Con Giáp" có dính líu đến ả, hôm nay xác định lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân hết.
Nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn rõ bóng dáng trước mặt, luồng suy nghĩ của hắn bỗng chốc đứt đoạn.
Bởi vì kẻ vừa hùng hổ đạp cửa xông vào không phải là "Con Giáp", mà là một "Người Tham Gia" không có lấy mảnh mặt nạ che thân.
Sự khác biệt đẳng cấp quá lớn khiến Thanh Long nhất thời á khẩu không biết nói gì, chỉ trừng trừng cặp mắt đỏ ngầu nhìn Tiêu Nhiễm.
"Sao anh không nói gì?" Tiêu Nhiễm vặn hỏi, "Anh là Thiên Long à...?"
Vừa dứt lời, ánh mắt Tiêu Nhiễm va phải một cục đen ngòm đặt trên bàn. Trông nó to bằng quả bóng đá, nhưng đen thui đen thủi, nhìn từ phía sau quái đoán được là cái giống gì.
"Hay anh là... Thanh Long?" Tiêu Nhiễm dán mắt vào cục đen ngòm đó, lại hỏi.
Thanh Long lại đưa tay day thái dương. Hắn chẳng buồn mở miệng, chỉ liếc nhìn cánh cửa phía sau lưng Tiêu Nhiễm, cảm giác bên ngoài đang vô cùng hỗn loạn.
Bình thường chỉ có khu vực của lũ "Cấp Nhân" mới nhốn nháo thế này, vì cái mùi "Người" trên người chúng nó còn quá nồng.
Một khi đã leo lên hàng "Cấp Địa", bọn "Con Giáp" sẽ thu mình lại. Trải qua muôn vàn thử thách khắc nghiệt do chính tay hắn thiết kế, hiếm khi nào chúng bộc lộ sự hưng phấn hay bi lụy ra mặt.