"Này... Địa Cẩu!"
Tiêu Tiêu hết chịu nổi, bùng nổ quát lớn.
"Hừm..." Địa Cẩu lấy sách che mặt, giọng nói uể oải thốt ra.
"Rốt cuộc mày có định đi quái không?" Tiêu Tiêu gắt gỏng, "Lúc nãy còn hùng hồn bảo phải đợi có đứa mở đường cho mà? Mới được dăm ba phút mà mày đã ngủ cmnr."
"Hừm..." Địa Cẩu lại ừ hữ một tiếng, nghe cứ như đang mớ ngủ.
"Tao lạy mày luôn đấy... Tao quỳ lạy mày luôn." Bất lực trước thái độ của Địa Cẩu, Tiêu Tiêu đành quay sang bảo Trịnh Anh Hùng, "Nhóc cứ canh chừng hắn cho kỹ vào, tốt nhất là nhìn cho hắn thủng người ra luôn đi."
Trịnh Anh Hùng vẫn duy trì ánh nhìn tập trung cao độ vào Địa Cẩu, không biết trong đầu đang tính toán cái gì.
Không thèm bận tâm đến hai kẻ dở hơi kia nữa, Tiêu Tiêu dời bước đến chỗ Lâm Cầm.
Cái con dở này từ nãy đến giờ cứ rúc ở góc tường lầm bầm lảm nhảm như tụng kinh.
Tiêu Tiêu không hiểu đến cái nước sôi lửa bỏng này rồi, còn cái bài kinh quái nào quan trọng đến mức phải tụng ngay lúc này cơ chứ.
Cô ta lách đến sau lưng Lâm Cầm, ghé tai vào sát để hóng xem cô đang lải nhải cái mẹ gì. Vài giây sau, cơn bốc hỏa của cô ta lại được dịp bùng lên.
Đúng như cô ta vừa nhận định, cái đội hình này không có một đứa nào bình thường cả.
Có lẽ chỉ có mỗi đứa mắc chứng rối loạn lưỡng cực như cô ta mới là người thực sự tâm huyết với sự nghiệp của "Cực Đạo" và cái mục tiêu cuối cùng.
Lâm Cầm bề ngoài trông thì rõ là người bình thường, nhưng cái miệng lại cứ lặp đi lặp lại mấy câu nói nghe hoang đường quái chịu được ——
"Lát nữa đến giờ uống nước rồi."
"Có phải đến lúc ăn gì đó chưa nhỉ?"
"Mình muốn đi vệ sinh."
"Điên mẹ nó rồi... Lũ này điên hết rồi..." Tiêu Tiêu bất lực lắc đầu. Ngay sau đó, cô ta chợt nhớ ra Hàn Nhất Mặc đang nằm chỏng gọng sau ghế sô pha.
Nếu bây giờ vớt vát được ai có tí tác dụng, thì khéo chỉ có mỗi Hàn Nhất Mặc thôi.